Tuổi thơ dữ dội
Mùa hè năm ấy, bầu trời quê tôi đỏ rực bởi những vệt khói bom. Tiếng còi báo động vang lên nhiều hơn tiếng chim hót, còn những con đường đất quen thuộc in đầy dấu chân người sơ tán. Trong hoàn cảnh khốc liệt ấy, lũ trẻ chúng tôi lớn lên nhanh hơn tuổi. Tuổi thơ không có nhiều đồ chơi, không có những ngày tháng vô tư như bao đứa trẻ khác, mà gắn liền với hầm trú ẩn, những bữa cơm độn khoai và nỗi nhớ những người thân đang ở nơi chiến trường. Mỗi sáng, chúng tôi vẫn cắp sách đến lớp. Ngôi trường
Mùa hè năm ấy, bầu trời quê tôi đỏ rực bởi những vệt khói bom. Tiếng còi báo động vang lên nhiều hơn tiếng chim hót, còn những con đường đất quen thuộc in đầy dấu chân người sơ tán. Trong hoàn cảnh khốc liệt ấy, lũ trẻ chúng tôi lớn lên nhanh hơn tuổi. Tuổi thơ không có nhiều đồ chơi, không có những ngày tháng vô tư như bao đứa trẻ khác, mà gắn liền với hầm trú ẩn, những bữa cơm độn khoai và nỗi nhớ những người thân đang ở nơi chiến trường. Mỗi sáng, chúng tôi vẫn cắp sách đến lớp. Ngôi trường



