Cựu chiến binh

TUỔI TRẺ GIỮA LẰN RANH SINH TỬ

Đà Nẵng19/04/2026Chi đoàn 10.3 (trường Nguyễn Hiền - đoàn xã Duy Xuyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Là một người trẻ lớn lên trong hòa bình, tôi từng nghĩ rằng tuổi trẻ là những tháng ngày vô lo, là giảng đường, là ước mơ và những lựa chọn cho tương lai. Nhưng cho đến khi gặp bác Nguyễn Văn Hòa – một người lính bước ra từ chiến tranh – tôi mới hiểu rằng có những tuổi trẻ đã bắt đầu bằng sự chia ly, và trưởng thành giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Bác kể về ngày lên đường năm 1967, khi gia đình vừa trải qua những mất mát không gì bù đắp. Anh trai hy sinh, mẹ già đau yếu, quê hương chìm trong bom đạn. Vậy mà bác vẫn bước đi. Không phải vì không sợ, mà vì không thể không đi. Ngày ấy, bác không dám ngoảnh đầu lại nhìn gia đình. Bởi bác hiểu, nếu nhìn, nước mắt sẽ rơi. Và nếu nước mắt rơi, liệu bước chân có còn đủ vững?

Chiến trường trong lời kể của bác không có những hình ảnh hào hùng, mà chỉ là đói khát, là hầm trú bom, là những bữa cơm vội vàng lẫn cát sau trận oanh tạc. Câu chuyện về bát cơm sạn khiến tôi lặng người. Bởi trong khi tôi có thể dễ dàng bỏ lại một bữa ăn không vừa ý, thì với bác, từng hạt cơm ấy là sự sống, là điều duy nhất giúp bác tiếp tục đứng vững giữa chiến trường.

Những vết sẹo trên cơ thể bác hôm nay không chỉ là dấu tích của chiến tranh, mà còn là những “chứng tích sống” của một thời tuổi trẻ đã được đánh đổi bằng máu và nước mắt. Nhưng điều khiến tôi xúc động hơn cả, không phải là nỗi đau thể xác, mà là những ký ức về đồng đội.

Bác kể về những người đã ngã xuống ngay bên cạnh mình. Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp sống hết một giấc mơ. Trong hoàn cảnh thiếu thốn đến tận cùng, con người vẫn cố gắng giành giật sự sống cho nhau bằng tất cả những gì mình có. Đó không chỉ là tình đồng đội, mà là tình người – thứ ánh sáng không bao giờ tắt ngay cả trong những ngày đen tối nhất của chiến tranh.

Ngồi trước bác hôm nay, một người đã đi qua chiến tranh và mang theo thương tật suốt đời, tôi chợt nhận ra rằng hòa bình không phải là món quà vô điều kiện. Nó là kết quả của những tuổi trẻ đã chấp nhận mất đi tất cả để giữ lại tương lai cho những người đến sau.

Và tôi hiểu, trách nhiệm của thế hệ mình không chỉ là biết ơn. Mà còn là sống có lý tưởng, có mục tiêu, và dám cống hiến. Bởi chỉ khi sống xứng đáng, chúng tôi mới thật sự tiếp nối được ngọn lửa mà những con người như bác Nguyễn Văn Hòa đã thắp lên – bằng cả tuổi xuân của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn