Tuổi trẻ Hoàng Văn Thụ (1)
Tuổi trẻ Hoàng Văn Thụ
Anh Thụ – người con ưu tú của núi rừng Lạng Sơn, một chàng trai dân tộc Tày đã dành trọn vẹn tuổi thanh xuân cho giấc mơ độc lập của dân tộc.
Ngày ấy, ở vùng núi Lạng Sơn, có một chàng trai tên là Hoàng Văn Thụ. Anh không có vẻ ngoài của một vị tướng cầm quân, mà mang dáng dấp của một người nông dân chất phác, hiền lành với đôi mắt sáng rực lửa nhiệt huyết.
Khi còn là một cậu học trò trường tiểu học, Thụ đã sớm "ngứa mắt" trước cảnh thực dân Pháp áp bức đồng bào. Thay vì chọn con đường quan lộ bình yên, anh chọn con đường chông gai nhất: con đường cách mạng.
Để qua mắt mật thám, anh Thụ có một tài nghệ "thượng thừa" là hóa thân. Lúc thì anh là một người bán thuốc dạo, lúc lại giả làm người ăn xin đi dọc các làng quê. Chẳng ai ngờ, dưới lớp áo rách rưới ấy là một nhà lãnh đạo lỗi lạc đang âm thầm gieo những hạt giống đỏ đầu tiên cho phong trào cách mạng ở vùng biên giới phía Bắc.
Anh đi bộ không biết mệt mỏi qua những vách núi dựng đứng, len lỏi vào các hầm mỏ, nhà máy để vận động công nhân. Với anh, mỗi người dân là một chiến sĩ, mỗi làng bản là một pháo đài. Người ta kể rằng, anh Thụ có nụ cười rất ấm, khiến ai gặp một lần cũng đều tin tưởng đi theo.
Thế nhưng, kẻ thù đâu có để yên cho người anh hùng của nhân dân. Năm 1943, trong một lần đi làm nhiệm vụ ở Hà Nội, anh bị mật thám Pháp bắt giữ.
Trong nhà tù Hỏa Lò – "địa ngục trần gian" khét tiếng – anh Thụ phải đối mặt với những trận tra tấn dã man đến mức không còn hình hài con người. Nhưng, chúng có thể bẻ gãy xương cốt, chứ không thể bẻ gãy được niềm tin sắt đá của người cộng sản ấy. Mỗi lần kẻ địch hỏi cung, anh đều bình thản đáp lại bằng nụ cười đầy thách thức.
Sáng ngày 24 tháng 5 năm 1944, trời Hà Nội lất phất mưa. Thực dân Pháp đưa anh ra trường bắn Tương Mai. Trước họng súng của kẻ thù, anh Thụ không cần bịt mắt. Anh yêu cầu cai ngục tháo trói để mình được đứng thẳng, nhìn thẳng vào ngày mai mà anh tin chắc chắn sẽ rạng rỡ.
Khi lính ra lệnh chuẩn bị nổ súng, anh ngẩng cao đầu, giọng vang dội khắp bãi đất trống:
– "Việt Nam độc lập muôn năm! Đảng Cộng sản Đông Dương muôn năm!"
Tiếng hô ấy không chỉ là lời từ biệt, mà là lời sấm truyền về một ngày mai tất thắng. Chỉ hơn một năm sau đó, đúng như niềm tin của anh, Cách mạng tháng Tám đã bùng nổ, đưa dân tộc Việt Nam sang một trang sử mới hoàn toàn tự do.
Anh Thụ đã nằm lại nơi đất mẹ, nhưng câu chuyện về chàng trai Tày năm nào vẫn luôn là khúc ca đầy kiêu hãnh của tuổi trẻ Việt Nam.



