Bài viết

tuổi trẻ, lý tưởng và chiến tranh

Ninh Bình07/05/2026Nghiêm Thị Điệp (xã Thanh Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyện 1 : tuổi trẻ, lý tưởng và chiến tranh

Năm 1954,khi chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào thời điểm ác liệt nhất. Mỗi ngày có đến hàng hàng trăm người phải hy sinh vì lý tưởng sống cao đẹp và tinh thần yêu nước nồng nàn.Thành – một cậu bé mới chỉ có 17 tuổi quê ở Hà Nam vì nghe theo tiếng gọi của non sông ,tổ quốc nên em đã trốn mẹ lên đường ra trận. Mẹ của cậu là bà Thư khi biết tin đã khóc sướt mướt,nhưng bà khóc không chỉ vì lo lắng cho số phận của đứa con thơ dại, mà đó còn là niềm tự hào của người mẹ đối với đứa con của mình.

Không bao lâu sau Thành đã đến được trận địa và nơi đây thực sự đã vượt ra ngoài trí tưởng tượng của em. Bom đạn được dải xuống gần như liên tục và không ngừng nghỉ , xác người nằm la liệt khắp nơi ,đời sống vô cùng cực khổ và thiếu thốn.Tuy nhiên ,bên cạnh em vẫn còn có những người đồng đội luôn kề vai sát cánh giúp đỡ em trong những hoàn cảnh ác liệt nhất. Những ngày đầu, khi chưa quen với súng đạn chỉ một quả bom nổ cũng khiến em co rúm người lại vì sợ, khủng khiếp hơn là em phải chứng kiến cảnh tượng từng người đồng đội của mình phải ngã xuống.trong những đêm hôm ấy cậu không thể nào chợp mắt được,đầu óc cậu lúc nào cũng căng như dây đàn.Cậu nghĩ đến số phận của mình,rồi nghĩ đến mẹ,đến quê hương và những người thân yêu. Dường như cậu đang mất hết niềm tin vào cuộc sống .

Nhưng rồi một mối lương duyên bất ngờ đã xảy đến với cậu. Hôm đó là một ngày hết sức bình thường như bao ngày khác. Tranh thủ lúc hai bên chưa giao tranh, cả tiểu đội đang nghỉ ngơi ăn vội nắm cơm nguội với muối thì chợt có một cậu thanh niên đi tới chỗ cả tiểu đội và chào hỏi một cách vô cùng lịch sự.Thì ra cậu ấy chính là tiếp viện được chuyển đến tiểu đội của Thành. Người thanh niên ấy tên Thắng- 21 tuổi là đồng hương với Thành. Trong những ngày chiến đấu, cùng nhau kề vai sát cánh, vào sinh ra tử, Thắng đã coi Thành như người em trai của mình. Vì Thắng là con của một nhà có điều kiện nên học thức cũng khá sâu rộng và đặc biệt anh còn là một người rất yêu thích văn trương. Vậy nên anh thường kể cho Thành nghe về những tâm hồn cao thượng ,những vẻ đẹp của văn chương đối với cuộc sống.Thành còn nhớ có lần anh đã nói với Thanh rằng : “mỗi chúng ta chỉ được sống có 1 lần,vậy nên phải sống sao cho cuộc đời trở nên thật rực rỡ…” Chính những câu nói của Thắng đã tiếp thêm cho thành niềm tin sự lạc quan để sống và chiến đấu. Lúc này Thành không chỉ chiến đấu vì lý tưởng mà còn vì cả tình yêu…!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
tuổi trẻ, lý tưởng và chiến tranh | Câu chuyện thời hoa lửa