TUỔI TRẺ TRÊN NHỮNG TUYẾN ĐƯỜNG MÁU LỬA
Cống hiến thanh xuân mở đường, giữ vững mạch máu giao thông thời chiến.
Mới tròn 17 tuổi, Trần Thị Mai đã viết đơn bằng máu xin gia nhập Đại đội 552 Thanh niên xung phong. Bà được điều về bám trụ tại Ngã ba Đồng Lộc – nơi được mệnh danh là "tọa độ chết" với hàng ngàn tấn bom đạn dội xuống mỗi ngày. Nhiệm vụ của bà cùng tiểu đội là rà phá bom nổ chậm và san lấp hố bom để mở đường cho xe vào Nam. Mặt đất khét lẹt, khói bom chưa bao giờ tan hết, nhưng điều đó không làm rụt rè ý chí của người thiếu nữ Hà Tĩnh. Tay cuốc, tay xẻng, bà Mai cật lực làm việc giữa tiếng gầm hú của máy bay địch. Mỗi khi mệt nhoài hay đối mặt với hiểm nguy rình rấp, bà lại cất cao tiếng hát, xua tan đi cái lạnh và nỗi sợ hãi. Nụ cười rạng rỡ của bà trên mép hố bom còn bốc khói trở thành hình ảnh đẹp đẽ về sức sống mãnh liệt. Trong những bức thư gửi về cho mẹ, bà không một lời than vắn thở dài mà chỉ tràn ngập niềm tin vào ngày chiến thắng. Sự lạc quan phơi phới của bà Mai chính là ngọn lửa thắp sáng con đường vượt qua giông bão lịch sử.


