Tuổi trẻ xã Bình Chuẩn, tỉnh Nghệ An nghe lại hồi ức của người lính làm nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn Lào.

Tuổi trẻ xã Bình Chuẩn, tỉnh Nghệ An nghe
lại hồi ức của người lính làm nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn Lào.
Chiều 27/7/2026, trong không khí cả nước thành kính tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ, thương binh, bệnh binh và những người có công với cách mạng, đoàn xã Bình Chuẩn, tỉnh Nghệ An tìm về bản Quẻ để thăm ông Lô Văn Loan, sinh năm 1949, người cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt và mang theo trong mình ký ức không thể phai mờ về một thời làm nhiệm vụ quốc tế trên đất nước bạn Lào năm 1972.
Con đường vào bản Quẻ hôm ấy bình yên đến lạ. Hai bên đường, những nếp nhà nép mình bên sườn núi, tiếng trẻ nhỏ vui đùa hòa trong tiếng gió rì rào qua tán cây. Giữa khung cảnh thanh bình ấy, ít ai có thể hình dung nơi đây từng có một người con của bản làng đã trải qua những ngày tháng vào sinh ra tử, đối mặt với hiểm nguy nơi chiến trường xa xôi.
Đón đoàn tại hiên nhà, ông Loan nở nụ cười hiền hậu. Dáng người đã in dấu thời gian, mái tóc bạc và bước chân chậm rãi, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng, giọng nói vẫn rắn rỏi khi nhắc về những năm tháng tuổi trẻ. Trong căn nhà mộc mạc, câu chuyện dần trở về với quá khứ. Ngày ấy, ông Loan cùng đồng đội làm nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn Lào. Công việc của những người lính nơi chiến trường không chỉ đòi hỏi lòng dũng cảm mà còn cần sự bền bỉ, cảnh giác và tinh thần kỷ luật cao. Giữa núi rừng hiểm trở, mỗi bước chân hành quân đều có thể đối mặt với những bất trắc không thể lường trước. Ông kể, trong một lần đang làm nhiệm vụ, đơn vị bị quân địch mai phục. Trận đánh diễn ra bất ngờ và căng thẳng. Giữa tiếng súng dồn dập, ông bị thương. Vết thương khiến cơ thể đau buốt, sức lực dần cạn kiệt. Trong khoảnh khắc tưởng như không còn hy vọng, ông vẫn cố gắng giữ tỉnh táo, cố gắng bám trụ giữa rừng sâu. Nhưng điều ông nhớ nhất sau từng ấy năm không chỉ là sự khốc liệt của trận đánh, mà là hình ảnh những người đồng đội đã không bỏ ông lại phía sau.
Biết ông bị thương, đồng đội lập tức tìm cách tiếp cận, đưa ông ra khỏi vị trí nguy hiểm và tìm mọi cách cứu chữa. Trong hoàn cảnh quân địch vẫn có thể tiếp tục truy kích, từng phút, từng giây đều là cuộc đấu tranh với sự sống, những người lính vẫn kề vai sát cánh, che chở và dìu đỡ nhau. “Lúc đó, nếu không có đồng đội thì chắc tôi không còn sống để trở về”, ông Loan chậm rãi nói.
Câu nói ngắn gọn, nhưng phía sau là cả một câu chuyện dài về tình đồng chí, đồng đội. Đó là thứ tình cảm được tôi luyện trong gian khổ, được thử thách bằng hiểm nguy và trở nên bền chặt hơn qua mỗi lần đối mặt với cái chết. Trên chiến trường, những người lính không chỉ chiến đấu vì nhiệm vụ, vì quê hương, mà còn chiến đấu để bảo vệ chính người đang đứng bên cạnh mình. Ông Loan nhớ lại những ngày sau khi bị thương. Mỗi bước di chuyển đều khó khăn, nhưng sự động viên của đồng đội đã tiếp thêm cho ông sức mạnh. Những bàn tay từng cầm súng chiến đấu giờ trở thành đôi tay dìu đỡ, chăm sóc. Những người lính vốn quen với gian khổ lại nhường nhau từng ngụm nước, từng phần lương thực, từng khoảng nghỉ ngắn ngủi. Trong khói lửa chiến tranh, tình đồng chí hiện lên giản dị mà lớn lao như thế. Lắng nghe câu chuyện của ông, các thành viên trong đoàn không khỏi xúc động. Có người lặng im, có người chăm chú nhìn vào gương mặt đã hằn sâu dấu vết thời gian của người cựu chiến binh. Những điều ông kể không cầu kỳ, không tô vẽ. Đó là những ký ức chân thật của một người từng trực tiếp đi qua chiến tranh, từng đứng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Đối với ông Loan, những năm tháng làm nhiệm vụ quốc tế tại Lào đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời. Ông không nói nhiều về những đau đớn mình đã chịu đựng. Khi nhắc đến đồng đội, ông chỉ nhắc bằng sự trân trọng và biết ơn. Trong ký ức của ông, những người lính năm xưa vẫn còn đó, trẻ trung, gan dạ và luôn sẵn sàng hy sinh vì nhau. Có lẽ vì vậy mà câu chuyện của ông không chỉ là câu chuyện riêng về một lần bị thương. Đó còn là lát cắt chân thực về một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh bằng tất cả lòng quả cảm. Họ đã đi qua những cánh rừng xa lạ, vượt qua những trận đánh hiểm nguy, làm nhiệm vụ quốc tế cao cả và góp phần vun đắp tình đoàn kết đặc biệt giữa Việt Nam với Lào.
Trong buổi thăm hỏi, đoàn xã Bình Chuẩn ân cần hỏi han sức khỏe, động viên tinh thần và bày tỏ lòng biết ơn đối với những đóng góp của ông Loan. Món quà trao tận tay không lớn về vật chất, nhưng chứa đựng tình cảm của cấp ủy, chính quyền và nhân dân địa phương đối với người có công, người đã dành một phần tuổi trẻ cho đất nước và nhiệm vụ quốc tế. Ngoài hiên, nắng chiều dần nghiêng xuống những mái nhà bản Quẻ. Câu chuyện của ông Loan khép lại, nhưng dư âm vẫn còn ở lại trong lòng mỗi người. Đó là âm vang của một thời lửa đạn, là sự nhắc nhớ về giá trị của hòa bình hôm nay và là bài học không bao giờ cũ về lòng dũng cảm, tinh thần đoàn kết và tình đồng chí keo sơn. Từ chiến trường năm xưa đến bản Quẻ hôm nay, người lính Lô Văn Loan đã đi qua một chặng đường dài. Vết thương trên cơ thể có thể đã theo ông suốt đời, nhưng điều còn sáng mãi trong câu chuyện của ông là niềm tin vào đồng đội, vào sức mạnh của sự gắn bó và nghĩa tình. Ngày 27/7, đoàn xã Bình Chuẩn đến thăm ông không chỉ để tri ân một người cựu chiến binh. Đó còn là dịp để thế hệ hôm nay lắng nghe quá khứ, cúi đầu trước những hy sinh thầm lặng và hiểu hơn rằng cuộc sống bình yên nơi bản làng được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và nước mắt của những người đi trước.



