Tuổi trẻ xung kích
ó những giai đoạn của đời người không kéo dài quá lâu, nhưng lại đủ sức định hình cả một cuộc đời.
Tuổi trẻ là một giai đoạn như thế. Và “tuổi trẻ xung kích” — là khi thanh xuân không đứng yên, không an phận, không chờ đợi… mà bước thẳng vào những nơi khó khăn nhất, cần con người nhất. Tuổi trẻ xung kích không phải là những lời nói lớn lao.
Mà là hành động. Là khi người ta chọn đứng lên thay vì đứng nhìn.
Chọn dấn bước thay vì lùi lại.
Chọn gánh vác thay vì né tránh. Có những chàng trai, cô gái rời giảng đường, rời mái nhà quen thuộc, mang theo trong mình hành trang đơn giản: một trái tim nóng và một tinh thần không ngại thử thách. Họ đi đến những nơi xa xôi.
Có thể là vùng sâu, vùng xa.
Có thể là công trường nắng gió.
Có thể là những chiến dịch tình nguyện giữa mùa mưa bão. Nơi nào khó khăn, nơi đó có dấu chân của tuổi trẻ xung kích. Không phải ai cũng hiểu được lựa chọn ấy. Có người hỏi:
“Sao phải vất vả như vậy?” Nhưng tuổi trẻ xung kích không trả lời bằng lời. Họ trả lời bằng việc làm. Bằng những buổi sáng dậy sớm hơn mặt trời.
Bằng những đêm thức trắng không phải để nghỉ ngơi, mà để hoàn thành công việc.
Bằng những đôi tay lấm bùn nhưng ánh mắt vẫn sáng. Có những ngày mệt đến mức muốn dừng lại.
Có những lúc tưởng như giới hạn của bản thân đã chạm tới.
Nhưng rồi, chỉ cần nhìn sang đồng đội bên cạnh, mọi sự mệt mỏi lại được giữ lại phía sau. Bởi tuổi trẻ xung kích không đi một mình. Họ đi cùng nhau. Cùng chia sẻ từng giọt mồ hôi.
Cùng nâng đỡ nhau qua những khó khăn.
Cùng cười giữa những ngày tưởng như không thể cười nổi. Và chính trong những khoảnh khắc ấy, con người ta mới hiểu: Tuổi trẻ không đo bằng thời gian.
Mà đo bằng những gì mình đã dám làm. Có những việc nếu không làm khi còn trẻ, sẽ không bao giờ còn cơ hội để làm lại. Có những con đường nếu không bước khi còn nhiệt huyết, sẽ mãi mãi chỉ là điều dang dở. Tuổi trẻ xung kích là như thế. Không hoàn hảo.
Không dễ dàng.
Nhưng đầy ý nghĩa. Rồi một ngày, khi nhìn lại, người ta mới hiểu rằng: Những tháng năm từng nghĩ là vất vả nhất…
lại chính là những tháng năm rực rỡ nhất. Không phải vì không có khó khăn.
Mà vì trong khó khăn ấy, con người đã sống hết mình. Đã dám thử.
Đã dám sai.
Đã dám đứng lên nhiều lần hơn số lần ngã xuống. Và đó chính là điều làm nên giá trị thật sự của tuổi trẻ xung kích. Không phải là những gì được ghi nhận.
Mà là những gì đã được sống qua. Một tuổi trẻ không đứng ngoài cuộc đời. Mà bước vào nó — bằng tất cả nhiệt huyết và niềm tin của mình.



