TUỔI XUÂN ANH HÙNG CÒN MÃI VỚI THỜI GIAN
Là một người đọc, khi tìm hiểu về cuộc đời và sự hy sinh của nữ Anh hùng Lê Thị Hồng Gấm, tôi không khỏi xúc động và tự hào về truyền thống anh hùng của dân tộc Việt Nam. Lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước đã hun đúc nên bản lĩnh kiên cường của con người Việt Nam, và trong thời đại Hồ Chí Minh, đặc biệt là trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tinh thần ấy càng được thể hiện rõ nét qua sự hy sinh của lớp lớp thanh niên trẻ tuổi. Trong số đó, hình ảnh nữ anh hùng Lê Thị Hồng Gấm – người con gái mới 19 tuổi đời – thực sự để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc.
Sinh năm 1951 tại xã Long Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho (nay là tỉnh Tiền Giang), chị Lê Thị Hồng Gấm lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Ngay từ khi còn nhỏ, chị đã được nghe kể về những tấm gương hy sinh anh dũng của các bậc tiền bối quê hương, đặc biệt là tinh thần can trường của Thủ khoa Huân, Trần Xuân Hòa. Những câu chuyện ấy đã sớm gieo vào lòng cô gái trẻ tình yêu quê hương sâu nặng, lòng căm thù giặc và ý chí sẵn sàng dấn thân cho cách mạng.
Từ tháng 12 năm 1967 đến tháng 5 năm 1968, chị Hồng Gấm tham gia làm giao liên cho xã. Đây là công việc vô cùng nguy hiểm khi địa bàn hoạt động ngày càng bị thu hẹp, phải đi qua khu căn cứ và vành đai kiểm soát của địch. Dù đối mặt với muôn vàn gian khổ, chị vẫn kiên trì bám trụ, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Có những thời điểm, tổ giao liên chỉ còn lại duy nhất mình chị, mỗi ngày phải chuyển đến bảy công văn giữa vòng vây của kẻ thù, nhưng chị vẫn không hề nao núng.
Cuối năm 1968, chị được giao trọng trách xã đội phó. Trên cương vị này, chị cùng lãnh đạo xã vận động nhân dân bám đất, bám ruộng vườn, vừa sản xuất vừa ủng hộ cách mạng. Không chỉ làm tốt công tác vận động quần chúng, chị còn trực tiếp tham gia chiến đấu cùng lực lượng du kích xã, tham gia tổng cộng 49 trận, gây thiệt hại nặng cho địch. Những chiến công ấy cho thấy bản lĩnh, trí tuệ và lòng quả cảm của một nữ chiến sĩ trẻ tuổi.
Tháng 8 năm 1969, chị Hồng Gấm tiếp tục được cử làm trung đội phó du kích vành đai liên xã. Trong hơn tám tháng chiến đấu, chị cùng đơn vị lập nhiều chiến công xuất sắc, trong đó có việc bắn rơi một máy bay trực thăng của địch. Đỉnh cao của tinh thần anh dũng ấy chính là trận đánh cuối cùng ngày 18 tháng 4 năm 1970. Trong tình huống bị địch phát hiện và bao vây, chị đã bình tĩnh chỉ đường cho đồng đội rút lui an toàn, còn bản thân ở lại chiến đấu, thu hút hỏa lực của kẻ thù. Khi bị thương nặng và đạn đã cạn, chị vẫn giữ trọn khí tiết người chiến sĩ cách mạng, quyết không để vũ khí rơi vào tay địch trước khi anh dũng hy sinh.
Đọc đến đây, tôi không khỏi nghẹn ngào. Tuổi 19 của chị đã khép lại giữa bom đạn, nhưng tinh thần và tên tuổi của chị thì sống mãi. Việc Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho chị là sự ghi nhận xứng đáng đối với một tấm gương hy sinh cao cả. Với tôi, câu chuyện về Lê Thị Hồng Gấm không chỉ là một trang sử hào hùng, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm của mỗi người hôm nay trong việc gìn giữ, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Nguồn : baotanglichsu.vn



