Cựu chiến binh

TUỔI XUÂN GỬI LẠI ĐẤT BẠN CAMPUCHIA

Đắk Lắk19/08/2026Phường Xuân Đài (xã Xuân Đài)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
TUỔI XUÂN GỬI LẠI ĐẤT BẠN CAMPUCHIA

TUỔI XUÂN GỬI LẠI ĐẤT BẠN CAMPUCHIA

Sinh năm 1967, lớn lên ở vùng biển An Bình Thạnh, nơi quanh năm sóng vỗ và gió biển mặn mòi, chú Trương Văn Bế có một tuổi thơ bình dị như bao thanh niên miền biển. Nhưng khi đất nước còn phải thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả, tuổi trẻ của chú đã gác lại những ước mơ riêng để khoác lên mình màu xanh áo lính.

Năm 1985, vừa tròn 18 tuổi, chú lên đường nhập ngũ. Sau hơn một tháng rưỡi huấn luyện, người lính trẻ nhận lệnh sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế trong đội hình Quân khu 5.

Thời điểm đó, mặc dù chế độ diệt chủng Khmer Đỏ do Pol Pot cầm đầu đã bị lật đổ vào đầu năm 1979, nhưng tàn quân Pol Pot vẫn còn hoạt động mạnh ở nhiều khu vực, đặc biệt dọc biên giới Campuchia – Thái Lan. Chúng thường xuyên tiến hành các cuộc tập kích, phá hoại, gieo rắc bạo lực, cản trở nhân dân Campuchia khôi phục cuộc sống và đe dọa an ninh khu vực.

Xuất phát từ tinh thần đoàn kết quốc tế và trách nhiệm bảo vệ hòa bình, Việt Nam đã cử lực lượng quân tình nguyện sang phối hợp cùng lực lượng cách mạng Campuchia truy quét tàn quân Khmer Đỏ, bảo vệ thành quả giải phóng, giúp nhân dân Campuchia từng bước ổn định cuộc sống. Đó không chỉ là nhiệm vụ quân sự, mà còn là nghĩa cử nhân văn của những người lính Việt Nam đối với một dân tộc láng giềng vừa trải qua thảm họa diệt chủng.

Trong đội hình ấy có chú – chàng trai vừa bước qua tuổi mười tám.

Những năm tháng trên đất bạn là chuỗi ngày hành quân không ngơi nghỉ. Đơn vị của chú đánh từ vùng này sang vùng khác, từ những cánh rừng giáp biên giới Thái Lan đến khu vực Nam Xiêm Riệp. Mỗi bước chân đều đối mặt với hiểm nguy. Địa hình rừng núi hiểm trở, bom mìn còn sót lại, những trận phục kích bất ngờ của tàn quân Pol Pot và cả những cơn sốt rét rừng luôn là thử thách khắc nghiệt đối với người lính.

Có những ngày hành quân hàng chục cây số giữa rừng sâu, lương thực mang theo chỉ là vài nắm cơm khô, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Có những đêm ngủ võng giữa rừng, tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng súng vọng xa, ai cũng trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Tuổi trẻ của những người lính năm ấy được tôi luyện trong gian khổ, nhưng chưa bao giờ chùn bước.

Điều còn đọng lại sâu sắc nhất trong ký ức của chú không chỉ là những trận đánh, mà còn là hình ảnh người dân Campuchia nghèo khó dần trở lại cuộc sống bình yên. Những ngôi làng có tiếng trẻ em cười đùa, những cánh đồng được gieo trồng trở lại, những ngôi chùa mở cửa đón phật tử sau nhiều năm chìm trong đau thương. Đó chính là phần thưởng lớn nhất đối với những người lính tình nguyện Việt Nam.

Giữa chiến trường khốc liệt, tình đồng đội càng trở nên thiêng liêng. Những người lính từ khắp mọi miền đất nước cùng chia nhau từng ngụm nước, từng phần lương khô, cùng vượt qua sốt rét, đói khát và hiểm nguy. Có những đồng đội mãi mãi nằm lại nơi đất bạn, gửi trọn tuổi thanh xuân cho lý tưởng cao đẹp.

Ngày hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương, chú lại trở về với cuộc sống của một người dân bình dị nơi quê biển. Thời gian đã nhuộm bạc mái tóc, nhưng ký ức về những năm tháng chiến đấu trên đất Campuchia vẫn luôn vẹn nguyên.

Chú thường nói rằng mình không xem đó là chiến công, mà chỉ là trách nhiệm của một người lính khi Tổ quốc giao phó. Được góp phần cùng quân tình nguyện Việt Nam và lực lượng cách mạng Campuchia đẩy lùi tàn quân Pol Pot, giữ gìn hòa bình để nhân dân nước bạn có cuộc sống yên ổn là niềm tự hào theo chú suốt cuộc đời.

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, tiếng súng đã lùi xa. Nhưng ký ức về một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", rồi tiếp tục làm nhiệm vụ quốc tế trên đất bạn Campuchia, vẫn là ngọn lửa âm ỉ cháy trong trái tim người lính năm xưa.

Đó là ngọn Hoa Lửa của lòng yêu nước, của tình đồng chí, của tinh thần quốc tế trong sáng và của tuổi trẻ Việt Nam đã sẵn sàng cống hiến vì hòa bình, độc lập và hạnh phúc của hai dân tộc Việt Nam – Campuchia.

                            NHÓM TÁC GIẢ

CHI ĐOÀN MẦM NON XUÂN ĐÀI

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn