TUỔI XUÂN GỬI LẠI ĐẤT NƯỚC
TUỔI XUÂN GỬI LẠI ĐẤT NƯỚC
"Có những con người chỉ sống chưa đầy hai mươi năm, nhưng tên tuổi lại sống mãi cùng non sông. Có những bông hoa không nở trong vườn xuân bình yên mà nở giữa khói lửa chiến tranh, tỏa hương bằng lòng yêu nước và sự hy sinh. Võ Thị Sáu chính là một bông hoa như thế."
Nhắc đến vùng đất Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu hôm nay, người ta không chỉ nhớ đến những bãi biển hiền hòa hay những cánh đồng xanh mướt, mà còn nhớ đến người con gái nhỏ đã đi vào lịch sử dân tộc bằng lòng yêu nước mãnh liệt – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Thị Sáu.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 trong một gia đình lao động nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của chị cũng như bao đứa trẻ khác, lớn lên giữa tiếng sóng biển, giữa những cánh đồng và những buổi theo mẹ ra chợ. Nhưng đất nước khi ấy đang chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp. Ngay từ nhỏ, Sáu đã chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, đồng bào bị áp bức, nhiều người yêu nước bị bắt bớ, tra tấn. Những hình ảnh ấy đã gieo vào trái tim cô bé lòng căm thù giặc và khát vọng giành lại độc lập cho dân tộc.
Mới mười bốn tuổi, khi nhiều bạn bè đồng trang lứa vẫn còn vô tư cắp sách đến trường hay rong chơi ngoài đồng cỏ, Võ Thị Sáu đã tham gia đội công an xung phong của địa phương. Công việc của chị là tiếp tế lương thực, chuyển thư từ, dẫn đường cho cán bộ hoạt động bí mật. Dáng người nhỏ nhắn, gương mặt hồn nhiên khiến quân địch không hề nghi ngờ. Chính điều đó đã giúp chị hoàn thành nhiều nhiệm vụ quan trọng. Nhưng lòng yêu nước trong chị không chỉ dừng lại ở việc làm giao liên. Chị luôn mong muốn trực tiếp chiến đấu để bảo vệ quê hương.
Một ngày năm 1948, biết tin quân Pháp tổ chức cuộc mít tinh tại chợ Đất Đỏ, Võ Thị Sáu đã bí mật tiếp cận và ném quả lựu đạn vào đội lính địch. Vụ nổ khiến nhiều tên lính bị tiêu diệt và bị thương, làm quân Pháp hoang mang cực độ. Sau trận đánh ấy, tên tuổi của cô gái nhỏ nhanh chóng được nhân dân truyền tai nhau với niềm tự hào và khâm phục.
Không lâu sau, trong một lần tiếp tục làm nhiệm vụ tiêu diệt tên chỉ điểm nguy hiểm, Võ Thị Sáu không may bị bắt. Khi ấy chị mới mười sáu tuổi.
Những ngày bị giam giữ là chuỗi ngày đầy đau đớn. Kẻ thù dùng đủ mọi cực hình để tra khảo, đánh đập, dụ dỗ nhằm buộc chị khai báo tổ chức cách mạng. Chúng nghĩ rằng một cô gái còn rất trẻ sẽ sớm khuất phục trước roi vọt và nhà tù.
Nhưng chúng đã nhầm. Trước mọi đòn tra tấn dã man, Võ Thị Sáu vẫn bình thản, kiên quyết không khai báo nửa lời. Chị chỉ nói:
"Tôi yêu nước tôi. Tôi không có tội."
Câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng khí phách của cả một dân tộc. Dù thân thể bị hành hạ, ý chí của chị vẫn không hề lung lay. Không thể khuất phục được chị, thực dân Pháp đưa Võ Thị Sáu ra xét xử. Điều khiến nhiều người phẫn nộ là khi ấy chị chưa đủ mười tám tuổi – độ tuổi mà theo luật pháp quốc tế thời bấy giờ không được xử tử hình. Thế nhưng chính quyền thực dân vẫn ngang nhiên tuyên án tử.
Sau đó, chị bị đày ra nhà tù Côn Đảo – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian". Trong nhà tù khắc nghiệt ấy, Võ Thị Sáu vẫn luôn lạc quan. Những người từng bị giam cùng kể lại rằng chị thường cất tiếng hát những bài ca cách mạng để động viên mọi người. Chị chăm sóc những người bạn tù bị bệnh, chia sẻ từng miếng cơm, ngụm nước và luôn tin tưởng ngày đất nước sẽ được độc lập.
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, thực dân Pháp đưa Võ Thị Sáu ra pháp trường. Trên con đường cuối cùng, chị vẫn bước đi hiên ngang, đầu ngẩng cao. Chị từ chối bị bịt mắt. Chị nói:
"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi được nhìn đất nước mình lần cuối."
Trước họng súng quân thù, người con gái mười chín tuổi vẫn bình tĩnh cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca và hô vang:
"Việt Nam độc lập muôn năm!"
"Hồ Chủ tịch muôn năm!"
Loạt đạn vang lên. Một cuộc đời khép lại. Nhưng một huyền thoại bắt đầu.
Sự hy sinh của Võ Thị Sáu đã trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, của tinh thần bất khuất và ý chí kiên cường của phụ nữ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Năm 1993, Nhà nước truy tặng chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ngày nay, khi đến Nghĩa trang Hàng Dương ở Côn Đảo, dòng người từ khắp mọi miền đất nước vẫn lặng lẽ đến viếng mộ chị. Không chỉ vào dịp lễ, Tết mà hầu như ngày nào cũng có những bó hoa tươi, những nén nhang thơm được đặt trước phần mộ. Với nhiều người, chị không chỉ là một anh hùng mà còn là biểu tượng của lòng trung thành với Tổ quốc và niềm tin mãnh liệt vào chính nghĩa.
Là một giáo viên trẻ, mỗi lần kể cho học sinh nghe về Võ Thị Sáu, tôi luôn nhìn thấy trong ánh mắt các em sự xúc động. Các em ngạc nhiên khi biết rằng ở độ tuổi chỉ lớn hơn mình vài năm, chị đã dám đối mặt với súng đạn, dám hy sinh cả tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc. Những câu chuyện ấy giúp các em hiểu rằng độc lập, hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những người đi trước.
Tôi thường nói với học sinh rằng, chúng ta không cần làm những điều phi thường như Võ Thị Sáu mới thể hiện lòng yêu nước. Với thế hệ hôm nay, yêu nước là học tập chăm chỉ, sống trung thực, biết sẻ chia, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, bảo vệ môi trường, chấp hành pháp luật và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.
Mỗi thời đại có một cách yêu nước khác nhau, nhưng điểm chung vẫn là tinh thần trách nhiệm với quê hương, đất nước. Đã hơn bảy mươi năm trôi qua kể từ ngày người con gái Đất Đỏ ngã xuống, nhưng hình ảnh Võ Thị Sáu vẫn mãi là đóa hoa đỏ rực giữa thời hoa lửa. Đóa hoa ấy không bao giờ tàn, bởi được nuôi dưỡng bằng tình yêu Tổ quốc và sự biết ơn của hàng triệu trái tim Việt Nam.
Để rồi mỗi lần nhắc đến tên chị, chúng ta lại thêm một lần nhắc mình phải sống xứng đáng hơn với những hy sinh cao cả của thế hệ cha anh. Bởi có những con người tuy đã hóa thành bất tử, nhưng ngọn lửa yêu nước mà họ thắp lên sẽ mãi soi sáng con đường của các thế hệ mai sau.



