Cựu chiến binh

TUỔI XUÂN TRONG KHÓI LỬA

Đà Nẵng18/04/2026Chi đoàn 10.2 (Đoàn xã Duy Xuyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Là một người trẻ lớn lên trong hòa bình, tôi chưa từng phải đối mặt với tiếng bom rơi hay những bữa cơm lẫn cát bụi như bác Phạm Thị Duy Tiến từng trải qua. Tuổi trẻ của tôi gắn với sách vở, với giảng đường và những con đường yên bình, trong khi tuổi trẻ của bác là những năm tháng sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Khi nghe bác kể về ngày lên đường năm 1966, về việc không dám ngoảnh đầu lại nhìn gia đình vì sợ lòng mình mềm yếu, tôi chợt nhận ra rằng: có những thế hệ đã học cách mạnh mẽ ngay từ khoảnh khắc phải rời xa tất cả những gì thân thương nhất.

Câu chuyện về bát cơm trộn cát sau trận bom khiến tôi lặng người. Bởi trong khi tôi có thể dễ dàng bỏ lại một bữa ăn không vừa miệng, thì với bác, từng hạt cơm sạn năm xưa lại là sự sống, là sức lực để tiếp tục giữ đất, giữ làng. Những vết sẹo hằn sâu trên cơ thể bác hôm nay không chỉ là dấu tích của chiến tranh, mà còn là minh chứng sống động cho cái giá phải trả để đổi lấy những ngày bình yên mà thế hệ trẻ chúng tôi đang hưởng thụ.

Đặc biệt, hình ảnh cái tô được dùng để che vết thương cho người đồng đội miền Bắc đã khiến tôi thấm thía hơn bao giờ hết ý nghĩa của hai chữ “đồng bào”. Trong hoàn cảnh thiếu thốn đến tận cùng, bác vẫn cố gắng giành giật sự sống cho đồng đội bằng tất cả những gì mình có. Đó không chỉ là hành động bản năng, mà là biểu hiện cao đẹp của tình người, của tinh thần “Bắc – Nam một nhà” đã nâng đỡ con người Việt Nam đi qua chiến tranh khốc liệt.

Nhìn bác hôm nay, một người thương binh mang trên mình thương tật suốt đời nhưng vẫn bình thản và kiên cường, tôi hiểu rằng hòa bình không phải là món quà vô điều kiện. Nó là kết quả của những hy sinh thầm lặng, của những con người đã chấp nhận mất mát để thế hệ sau được sống đủ đầy hơn. Là người trẻ, tôi nhận ra trách nhiệm của mình không chỉ dừng lại ở lòng biết ơn, mà còn ở việc sống có mục tiêu, có lý tưởng, học tập và cống hiến bằng chính khả năng của mình. Bởi chỉ khi sống xứng đáng, chúng tôi mới thực sự tiếp nối được ngọn lửa mà những người như bác Phạm Thị Duy Tiến đã thắp lên bằng cả tuổi xuân và máu xương của mình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn