Tượng đài bình dị của người mẹ Nam Bộ
Đặng Thị Minh Ngọc

Ở miền Nam trong những năm chiến tranh, hình ảnh người phụ nữ vừa làm mẹ, vừa làm người chiến sĩ đã trở nên quen thuộc. Họ có thể bế con trong vòng tay nhưng cũng có thể bước qua những con đường nguy hiểm để bảo vệ cơ sở. Anh hùng Nguyễn Thị Út là một trong những hình ảnh gắn với vẻ đẹp đặc biệt ấy.
Sinh năm 1910, quê ở Bến Tre, Nguyễn Thị Út trưởng thành trong một vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Cuộc sống của người phụ nữ trong chiến tranh vốn đã nhiều gian khó, nhưng với những người tham gia hoạt động cách mạng, thử thách còn lớn hơn. Họ vừa phải chăm lo gia đình, vừa hoàn thành nhiệm vụ, vừa đối diện với nguy cơ bị truy bắt.
Người mẹ trong chiến tranh không chỉ biết lo bữa cơm, mái nhà. Có khi chính căn nhà ấy trở thành nơi che chở cán bộ. Có khi người mẹ phải giấu đi sự lo lắng để tiếp tục công việc. Có khi tình mẫu tử và trách nhiệm với quê hương cùng đặt lên vai một người phụ nữ trong cùng một thời điểm.
Nguyễn Thị Út được nhắc đến như một người phụ nữ Nam Bộ có sức chịu đựng bền bỉ và lòng yêu nước sâu sắc. Bà cùng nhiều người dân tham gia xây dựng cơ sở, góp sức cho phong trào cách mạng. Trong những hoàn cảnh khắc nghiệt, người phụ nữ phải biết giữ bí mật, hiểu địa bàn và kiên trì vượt qua những cuộc truy lùng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Câu chuyện về Nguyễn Thị Út không phải câu chuyện về một người phụ nữ xa rời cuộc sống đời thường. Trái lại, chính từ cuộc sống ấy mà phẩm chất của bà được thể hiện. Người mẹ, người lao động và người chiến sĩ hòa vào nhau. Vì thế, khi nhắc đến bà, người ta không chỉ nhớ đến một người tham gia cách mạng mà còn nhớ đến hình ảnh những người mẹ Nam Bộ đã gửi cả tuổi đời và tình yêu của mình vào những năm tháng đất nước gian lao.
Bến Tre trong những năm chiến tranh là vùng đất của những con sông, vườn cây và những xóm làng gắn bó với nhau. Nhưng phía sau vẻ yên bình của miền quê là những cuộc truy quét và những ngày tháng đầy bất trắc. Người dân phải học cách sống trong cảnh luôn có thể xuất hiện một cuộc kiểm tra, một cuộc càn quét hay một trận đụng độ. Trong hoàn cảnh ấy, lòng yêu nước không chỉ thể hiện ở những trận đánh mà còn ở việc giữ gìn từng mái nhà, từng cơ sở và từng con người.
Nguyễn Thị Út trưởng thành giữa hoàn cảnh ấy. Bà vừa là người phụ nữ của gia đình, vừa tham gia công việc cách mạng. Khi cán bộ cần nơi trú ẩn, căn nhà có thể trở thành chỗ che chở. Khi cần chuyển tin, một chuyến đi tưởng như bình thường lại mang theo trách nhiệm đặc biệt. Người phụ nữ Nam Bộ vốn quen với công việc đồng áng, chăm sóc gia đình, nhưng chiến tranh đã buộc họ phải học thêm cách đối diện với nguy hiểm và giữ bình tĩnh trong những thời điểm căng thẳng.
Điều đáng nhớ trong câu chuyện của Nguyễn Thị Út là sự gắn bó giữa đời sống riêng và nhiệm vụ chung. Không có ranh giới rõ ràng giữa một người mẹ, một người dân và một người chiến sĩ. Khi bom đạn đến gần, người phụ nữ vẫn phải lo cho gia đình, nhưng đồng thời phải nghĩ đến đồng đội và những người đang cần được bảo vệ. Chính sự đan xen ấy đã tạo nên vẻ đẹp rất riêng của những người phụ nữ Nam Bộ trong chiến tranh: bình dị trong cuộc sống nhưng mạnh mẽ khi Tổ quốc gọi tên.



