TƯỢNG ĐÀI MẸ NHU
Có những trang sử đã qua đi, nhưng âm vang của “thời hoa lửa” vẫn còn đó mãnh liệt, thiêng liêng và rực sáng như lửa cháy trong trái tim dân tộc Việt Nam. Cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa” chính là hành trình để đoàn viên thanh niên hôm nay được trở về với lịch sử, được kể lại những chiến công oanh liệt bằng chính ngòi bút sáng tạo và lăng kính tươi trẻ của thế hệ mới. Với tinh thần đó, chúng tôi chọn viết về Anh hùng liệt sĩ Lê Thị Đảnh – Mẹ Nhu, người phụ nữ bình dị nhưng mang trong mình ý chí thép, đã góp phần làm nên chiến công vang dội của Đà Nẵng. Câu chuyện của Mẹ là ngọn lửa soi sáng cho tuổi trẻ tiếp bước, để lịch sử tiếp tục được thắp sáng qua từng trang viết hôm nay.
Lê Thị Đảnh (Mẹ Nhu) sinh năm 1914, dân tộc Kinh, quê tại phường Thanh Lộc Đán – vùng đất giàu truyền thống đấu tranh yêu nước của Đà Nẵng. Cuộc đời mẹ gắn liền với những tháng ngày gian khổ, chứng kiến cảnh lầm than của nhân dân dưới ách đô hộ. Mẹ có người con trai là Phạm Phú Long – người sớm giác ngộ lý tưởng, tham gia Đảng, trở thành chiến sĩ hoạt động nội thành. Tin con, yêu con và tin vào cách mạng, từ năm 1966–1967, Mẹ Nhu lặng lẽ đào hầm bí mật ngay trong căn nhà nhỏ của mình để nuôi giấu con và các cán bộ biệt động Đà Nẵng. Giữa lòng thành phố bị địch kiểm soát ngặt nghèo, giữa hệ thống đồn bốt dày đặc, Mẹ vẫn một lòng kiên trung.Có những đêm, Mẹ thức suốt canh dài để trông chừng, chỉ cần tiếng động lạ cũng đủ khiến Mẹ căng thẳng đến nghẹt thở. Nhưng Mẹ không nao núng. Trong bóng tối, đôi mắt Mẹ vẫn sáng lên niềm tin mãnh liệt: “Còn ta còn hầm, còn hầm còn cán bộ. Còn cán bộ là còn cách mạng!”
Từ những căn hầm của Mẹ Nhu, lực lượng biệt động Đà Nẵng nhiều lần xuất kích: luồn sâu – đánh hiểm, tiêu diệt nhiều đồn bốt địch, khiến quân thù khiếp đảm. Căn nhà nhỏ của Mẹ đã trở thành một “căn cứ giữa lòng địch”, góp phần quan trọng vào phong trào cách mạng nội thành Đà Nẵng lúc bấy giờ
Năm 1968, kẻ phản bội chỉ điểm, địch phát hiện căn hầm bí mật tại nhà Mẹ. Chúng huy động lực lượng lớn, bịt kín mọi ngả đường vào Thanh Khê, rồi bất ngờ ập đến nhà Mẹ Nhu. Chúng bắt giữ con trai Mẹ – chiến sĩ Phạm Phú Long – đánh đập dã man để buộc Mẹ khai nơi cán bộ đang ẩn náu. Nhưng trước sự tra tấn tàn bạo, Mẹ Nhu kiên quyết không một lời hé răng. Khi không khuất phục được ý chí sắt đá của Mẹ, quân thù đã hèn hạ nổ súng, Mẹ Nhu gục xuống, hiên ngang, bảo vệ đến phút cuối cùng bí mật của Đảng và sinh mạng của các chiến sĩ biệt động. Ngay lúc ấy, từ dưới hầm, 3 chiến sĩ biệt động bật lên, ném lựu đạn, siết cò AK tiêu diệt 6 tên địch, trong đó có tên chỉ huy. Đồng thời từ hầm nhà Mẹ Hiền bên cạnh, 4 chiến sĩ khác cũng xông lên phối hợp chiến đấu. Cuộc chiến giữa 7 dũng sĩ Thanh Khê với 2 tiểu đoàn địch kéo dài suốt ngày 26 tháng 12 năm 1968 – một trong những trận đánh vang dội giữa lòng Đà Nẵng thời điểm đó. Đêm xuống, những chiến sĩ biệt động anh dũng đã phá vòng vây rút về căn cứ an toàn. Và trong chiến công ấy, có máu, có xương, có linh hồn bất diệt của Mẹ Nhu – người đã lấy thân mình che chở cho Tổ quốc.
Tấm gương sống mãi với Đà Nẵng và các thế hệ trẻ. Sự hy sinh của Mẹ đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn cho lực lượng cách mạng nội thành Đà Nẵng. Quân thù khiếp sợ. Cách mạng thêm vững tin. Sau ngày thống nhất đất nước, Đảng bộ và nhân dân thành phố đã xây dựng Tượng đài Mẹ Dũng sĩ Thanh Khê để tri ân người mẹ đã hiến dâng trọn đời cho cách mạng. Đối với thế hệ chúng tôi – đoàn viên, thanh niên Chi đoàn Trường Mầm non 20-10 – câu chuyện của Mẹ Nhu không chỉ là ký ức lịch sử.Giữa thời bình, chúng tôi không còn nghe tiếng bom rơi đạn nổ, nhưng tiếng gọi từ “thời hoa lửa” ấy vẫn vang lên: Hãy sống đẹp – sống có trách nhiệm – sống xứng đáng với những người đã ngã xuống.
Chúng tôi nguyện tiếp nối tinh thần của Mẹ: Sống trung thực, kiên định trong mọi hoàn cảnh.Yêu thương, bảo vệ lẫn nhau như cách Mẹ che chở các chiến sĩ.Tích cực học tập, sáng tạo, góp phần xây dựng Đà Nẵng ngày càng giàu đẹp. Bằng việc viết lại câu chuyện của Mẹ, chúng tôi mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ hiểu rằng:Tự do không bao giờ là điều hiển nhiên.Hạnh phúc hôm nay được đánh đổi bằng máu của những người như Mẹ Nhu.
Dù thời gian trôi qua hơn nửa thế kỷ, hình ảnh Mẹ Nhu vẫn sống mãi: Người phụ nữ nhỏ bé nhưng mang trái tim vĩ đại. Người mẹ mất con, mất cả mạng sống, nhưng được Tổ quốc khắc tên vào lịch sử. “Câu chuyện thời hoa lửa” của Mẹ là bản anh hùng ca bất tử của Đà Nẵng – thành phố anh hùng, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và tình yêu nước của những con người kiên trung. Và chúng tôi – những người trẻ hôm nay – xin cúi đầu tưởng nhớ, nguyện sống để xứng đáng với sự hy sinh ấy.
Mẹ Nhu mãi là niềm tự hào của Đà Nẵng!


