Tượng Đài Vĩnh Cửu Từ Trái Tim Mẹ -2C3VCVB
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010), quê ở Quảng Nam, là biểu tượng vĩ đại cho sự hy sinh của phụ nữ Việt Nam trong thời hoa lửa. Mẹ đã lần lượt tiễn 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại ra mặt trận, và tất cả họ đều anh dũng hy sinh. Dù trải qua nỗi đau xé lòng khi 9 lần nhận giấy báo tử, mẹ vẫn kiên trung đào hầm bí mật ngay trong vườn nhà để nuôi giấu cán bộ cách mạng. Ngày hòa bình 30/4/1975, đất nước trọn niềm vui nhưng các con mẹ vĩnh viễn không trở về. Cuộc đời và lòng yêu nước của mẹ chính là nguyên mẫu để xây dựng nên Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tầm cỡ quốc gia tại Quảng Nam.
Trong dòng chảy lịch sử nghìn năm của dân tộc Việt Nam, khói lửa của các cuộc chiến tranh giữ nước không chỉ ghi dấu chiến công của những bậc anh hùng ra trận, mà còn khắc sâu sự hy sinh thầm lặng, vĩ đại của những người mẹ ở hậu phương. Mà một trong những biểu tượng bất diệt, đỉnh cao của sự hy sinh cao cả ấy chính là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ. Đến từ mảnh đất Quảng Nam trung dũng kiên cường, cuộc đời của mẹ Thứ là một khúc tráng ca đầy đau thương nhưng vô cùng oanh liệt, khi mẹ đã hiến dâng cả chín người con trai, một người con rể và hai cháu ngoại cho nền độc lập của Tổ quốc.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh ra và lớn lên tại xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam — một mảnh đất giàu truyền thống cách mạng nhưng cũng là nơi hứng chịu nhiều bom đạn khốc liệt nhất trong hai cuộc kháng chiến. Cuộc đời mẹ là hình ảnh thu nhỏ của người phụ nữ nông thôn Việt Nam thuở trước: chịu thương, chịu khó, tần tảo bên ruộng đồng để nuôi chồng, nuôi con. Thế nhưng, khi đất nước lâm nguy, người mẹ ấy đã gác lại hạnh phúc riêng tư, sẵn sàng động viên những người con thân yêu của mình lên đường tòng quân, hiến dâng sức trẻ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Chín lần tiễn con đi là chín lần mẹ khóc thầm lặng lẽ khi nhận về những tấm giấy báo tử. Người con đầu lòng ngã xuống từ thời kỳ chống Pháp, và cứ thế, những người con tiếp theo cứ nối gót nhau nằm lại nơi chiến trường khói lửa. Đau thương chồng chất đau thương khi người con rể và hai cháu ngoại của mẹ cũng anh dũng hy sinh.
Không chỉ hiến dâng máu thịt, ngôi nhà và khu vườn của mẹ Thứ tại Điện Bàn còn là một pháo đài cách mạng vững chắc. Ngay dưới bóng xoài râm mát và gầm giường của mẹ là 5 căn hầm bí mật nuôi giấu hàng trăm cán bộ, chiến sĩ giải phóng. Suốt những năm tháng bị địch kìm kẹp, tra tấn và rình rập, mẹ vẫn một mực kiên trung, bảo vệ an toàn cho cách mạng, xem các chiến sĩ như chính con đẻ của mình.
Ngày 30/4/1975, khi non sông thu về một mối, cả nước vỡ òa trong niềm vui độc lập thì tại căn nhà nhỏ của mẹ Thứ lại là một khoảng lặng đầy xót xa. Trên bàn thờ nghi ngút khói hương, chín chiếc bát hương xếp thành hàng dài, chín bộ bát đũa được mẹ bày ra trong mỗi bữa cơm như một thói quen chờ đợi các con trở về. Mẹ không còn nước mắt để khóc, nỗi đau đã lặn sâu vào cái nhìn xa xăm hướng ra ngõ nhỏ. Sự hy sinh của mẹ lớn lao đến mức, bức tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng lớn nhất Đông Nam Á tại Quảng Nam đã lấy chính nguyên mẫu khuôn mặt đôn hậu, hằn sâu vết thời gian của mẹ để tạc vào vách đá, như một lời tri ân của cả dân tộc gửi đến mẹ.
Chiến tranh dù đã lùi xa vào quá khứ nhưng những bài học về lòng biết ơn và sự hy sinh thì chưa bao giờ phai nhạt. Nhìn vào cuộc đời của mẹ Nguyễn Thị Thứ, thế hệ trẻ hôm nay không chỉ thấy một trang sử đau thương mà còn thấy một tấm gương sáng ngời về tình yêu quê hương đất nước. Mẹ đã hiến dâng tất cả những gì quý giá nhất để đổi lấy màu xanh hòa bình cho non sông. Trách nhiệm của chúng ta, những người được sống trong độc lập, là phải ra sức học tập và rèn luyện để xứng đáng với những giọt nước mắt thầm lặng của mẹ, tiếp tục gìn giữ và dựng xây đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp.



