Tuy An Tây - những năm tháng cha không nói
Trong lịch sử dân tộc có những con người không ghi tên vào trang sách,nhưng cuộc đời họ chính là một phần lịch sử. Cha tôi không kể nhiều về chiến tranh.Những năm tháng bom đạn,với cha dường như đã lắng lại sau những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt, sau mái tóc bạc của thời gian. Nhưng trong im lặng ấy tôi hiểu rằng cha đã từng có một thời hoa lửa nơi chiến trường K, một thời tuổi trẻ dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc và nghĩa tình quốc tế cao cả
Năm 1982 cha nhập ngũ vào đoàn 5504 thuộc quân khu 5, cha lên đường nhập ngũ rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ chỉ mới 19 tuổi. Ba lô trên vai, khẩu súng trong tay, cha cùng đồng đội hành quân sang đất bạn Campuchia.Trước mắt là rừng sâu bạt ngàn ,sau lưng là Tổ quốc thân yêu. Cha bước đi với niềm tin giản dị của người lính cụ Hồ: đi để bảo vệ biên giới, đi giúp nhân dân bạn thoát khỏi nạn diệt chủng. Chiến trường K khắc nguyệt hơn những gì cha hình dung. Những cơn sốt rét rừng quật ngã người lính trong đêm lạnh, những bữa ăn chỉ có sắn, muối và những trận đánh diễn ra bất ngờ giữ rừng già, có lúc những chỉ nghe một câu hát ru mà lòng cảm thấy nhớ nhà da diết, nhưng trên tất cả cha và các đồng đội chưa một lần chùn bước.Trong những gian khổ, tình đồng chí đồng, đồng đội đã trở thành điểm tựa là sức mạnh để cha vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết. Người lính Việt Nam không chỉ cầm súng, mà còn mang theo trái tim nhân hậu, nghĩa tình. Chính điều đó đã làm nên hình ảnh đẹp đẽ bền bỉ của bộ đội Việt Nam trên đất bạn.
Chiến tranh đã qua,cha trở về đời thường mang theo những vết thương không gọi tên. Cha trở về làm nông dân, người công dân bình dị, lặng lẽ lao động, nuôi dạy con cái nên người, cha chưa bao giờ nhận mình là anh hùng, nhưng với chúng tôi, cha là người hùng thầm lặng của gia đình, là minh chứng sống động cho một thế hệ đã dám huy sinh tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình hôm nay. Giờ đây, đất nước yên bình, mỗi lần nhìn cha, tôi biết trong ký ức cha vẫn còn đó một thời hoa lửa chiến trường K nơi đồng đội đã nằm lại, có tuổi xuân gửi lại nơi rừng sâu đất bạn. Đó là quá khứ không thể nào quên, niềm tự hào lặng thầm mà cha mang theo suốt cuộc đời
Một thời hoa lửa của cha đã lùi xa năm tháng,nhưng giá trị của cha và thế hệ người lính chiến trường K để lại vẫn còn nguyên ý nghĩa đối với hôm nay và mai sau.Đó là lòng yêu nước chân thành,tinh thần dấn thân không tính toán,ý chí vượt qua gian khổ và nghĩa tình sâu nặng với nhân dân.Thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình,cần phải biết trân trọng những hi sinh thầm lặng của cha anh đi trước .Hòa bình không tự nhiên mà có,độc lập không phải điều hiển nhiên.Mỗi bước trưởng thành của tuổi trẻ đều in dấu mồ hôi,xương máu của người lính năm xưa.Nhìn vào cuộc đời cha,thế hệ trẻ học được cách sống có lý tưởng,có trách nhiệm với gia đình,cộng đồng và Tổ quốc.



