TUYẾN DÂY KHÔNG BAO GIỜ NGỦ
Ký ức tổng kết về những năm tháng bác Trần Văn Duy gắn bó với tuyến thông tin liên lạc giữa chiến trường, nơi đường dây luôn phải được giữ thông suốt ngày đêm.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Trần Văn Duy đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc lại tuyến dây năm xưa, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào lặng lẽ.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Duy, đó là cả một chặng đường không thể nào quên.
Tuyến thông tin ngày ấy gần như không bao giờ được nghỉ.
Ngày cũng như đêm.
Mưa hay nắng.
Bác Duy và đồng đội luôn thay nhau trực.
Kiểm tra đường dây.
Sửa chữa sự cố.
Giữ tín hiệu thông suốt.
Có những ngày phải đi rất xa trong rừng.
Chỉ để kiểm tra một đoạn dây nhỏ.
Nhưng không ai xem đó là việc nhỏ.
Mỗi tín hiệu gửi đi đều mang ý nghĩa quan trọng.
Liên quan đến cả đơn vị phía trước.
Những khó khăn, nguy hiểm luôn thường trực.
Nhưng không ai lùi bước.
Sau nhiều năm, khi nhìn lại, bác Duy chỉ nói ngắn gọn:
“Tuyến dây không bao giờ ngủ, nên người lính thông tin cũng không được phép lơ là.”
Và ký ức về tuyến dây không bao giờ ngủ vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính thông tin Trần Văn Duy.



