TUYẾN MẬT HIỆU GIAO LIÊN RỪNG ĐỨC HUỆ
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ ác liệt, vùng Đức Huệ là một địa bàn chiến lược quan trọng của hệ thống căn cứ cách mạng. Với địa hình rừng tràm xen kẽ kênh rạch, nơi đây vừa là lá chắn tự nhiên vừa là tuyến hành lang bí mật nối các cụm lực lượng trong vùng.
Trong hệ thống giao liên đặc biệt ấy, có một người giữ vai trò then chốt trong việc truyền tin mật bằng ký hiệu tự nhiên: Lê Văn Tâm. Anh là giao liên kiêm người thiết lập hệ thống mật hiệu giữa các điểm liên lạc trong rừng.
Không giống những hệ thống liên lạc thông thường, tuyến của Lê Văn Tâm sử dụng các dấu hiệu tự nhiên:
Cành cây nghiêng theo hướng quy ước
Số lượng lá buộc thành cụm
Vết khắc trên thân tràm
Hòn đá đặt theo vị trí nhất định ven kênh
Mỗi dấu hiệu đều mang một thông điệp riêng, nhưng chỉ người trong hệ thống mới hiểu.
Tâm không chỉ truyền tin mà còn là người thay đổi “bộ mã” định kỳ để tránh bị đối phương phát hiện quy luật.
Anh thường nói:
“Mật hiệu phải sống như rừng, luôn thay đổi thì mới an toàn.”
Một mùa mưa năm 1969, nước kênh tại Long An dâng cao bất thường. Toàn bộ tuyến giao liên bị xáo trộn.
Một thông tin quan trọng cần được truyền gấp từ vùng rìa căn cứ vào sâu bên trong: điều chỉnh bố trí lực lượng do nguy cơ bị phát hiện.
Lê Văn Tâm được giao nhiệm vụ truyền tin trong thời gian ngắn nhất có thể.
Khi kiểm tra tuyến, Tâm phát hiện nhiều dấu hiệu bị mờ hoặc sai lệch do mưa lớn và gió mạnh.
Một số ký hiệu bị xóa gần như hoàn toàn.
Điều này rất nguy hiểm vì có thể gây hiểu nhầm thông tin.
Anh lập tức quyết định:
Xóa toàn bộ mật hiệu cũ
Thiết lập lại hệ thống mới ngay trong đêm
Tâm thay đổi toàn bộ quy ước:
Cành cây nghiêng sang trái = an toàn
Cành cây nghiêng sang phải = cần đổi hướng
Hai vết khắc song song = có nguy cơ
Đá xếp tam giác = điểm giao khẩn cấp
Hệ thống mới đơn giản hơn nhưng khó bị đoán hơn vì không theo chu kỳ cố định.
Trong quá trình thiết lập lại tuyến, Tâm phát hiện dấu chân lạ xuất hiện gần khu vực kênh.
Anh lập tức dừng lại toàn bộ hoạt động.
Không có thời gian để chần chừ, anh cùng đồng đội xóa toàn bộ dấu hiệu vừa tạo bằng cách phủ lá tràm và bùn đất.
Tuyến mật hiệu tạm thời biến mất hoàn toàn.
Sau khi nguy cơ qua đi, Tâm quay lại kiểm tra và tái lập hệ thống.
Anh kiểm tra từng điểm một, đảm bảo không có dấu hiệu nào bị sai lệch.
Nhờ đó, thông tin quan trọng đã được truyền đi an toàn đến các đơn vị trong rừng.
Sau hòa bình, hệ thống mật hiệu tự nhiên không còn được sử dụng, nhưng phương pháp mà Lê Văn Tâm xây dựng được xem như một kinh nghiệm quý trong công tác giao liên thời chiến.



