TUYỆT KỸ TÌNH BÁO QUA MẶT CIA (PHẦN 1): NGƯỜI ĐÀN BÀ NHAI TRẦU VÀ "MẬT MÃ SỐ 10"
TUYỆT KỸ TÌNH BÁO QUA MẶT CIA (PHẦN 1): NGƯỜI ĐÀN BÀ NHAI TRẦU VÀ "MẬT MÃ SỐ 10"
Năm 1961, Điệp viên X6 - Phạm Xuân Ẩn - đứng trước một bài toán hóc búa: Làm sao để chuyển những tài liệu tuyệt mật từ trung tâm Sài Gòn ra căn cứ Củ Chi mà không bị CIA hay mật vụ ngụy Sài Gòn phát hiện?
Trong nghề tình báo đơn tuyến, người giao liên chính là sợi dây sinh mệnh. Chỉ cần giao liên bị bắt, mạng lưới sẽ vỡ lở và bản án tử hình dành cho X6 là điều chắc chắn.Cấp trên đã cử đến 9 người, nhưng Phạm Xuân Ẩn đều lắc đầu từ chối. Tiêu chuẩn của ông cực kỳ khắt khe: Không được có bất kỳ nét nào giống một điệp viên.Đến người thứ 10, một người phụ nữ xuất hiện. Đó là bà Nguyễn Thị Ba (mang bí số B3), lớn hơn ông Ẩn 12 tuổi. Bà có dáng vẻ khắc khổ của một người bán hàng rong, miệng luôn bỏm bẻm nhai trầu. Giữa chốn Sài Gòn hoa lệ, một bà lão nhai trầu đi bán dạo sẽ lọt thỏm vào đám đông và chẳng tên cảnh sát nào thèm bận tâm. Nhìn thấy bà, ông Ẩn biết mình đã tìm được "mảnh ghép hoàn hảo".Để thiết lập đường dây, họ thống nhất một quy tắc nhận diện mang tên: Mật mã con số 10. Ngày chạm mặt đầu tiên tại điểm hẹn, ông Ẩn đi ngang qua và khẽ cất tiếng chào: "Chào chị Bảy Ba". Người đàn bà nhai trầu không hề khựng lại, điềm nhiên đáp lời: "Chào anh Ba Ẩn". Bảy cộng Ba bằng Mười (7+3=10).Mật mã khớp tuyệt đối. Kể từ giây phút đó, một trong những đường dây tình báo hiệu quả nhất lịch sử chiến tranh Việt Nam chính thức hoạt động.Nhưng nhận nhau là một chuyện, làm sao để giao nhận tài liệu ngay giữa phố xá Sài Gòn đặc đặc mật vụ mà không bị phát hiện?



