Bài viết

TUYỆT THỰC

An Giang26/06/2026BAN LIÊN LẠC TÙ BINH VIỆT NAM (ĐOÀN THANH NIÊN ĐẶC KHU PHÚ QUỐC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TUYỆT THỰC

Những cuộc đấu tranh hợp pháp như đòi cấp phát lương thực, thực phẩm đúng chế độ, đòi thực phẩm có thể ăn được (không bị ươn, thối, dòi bọ) nếu không được bọn địch thỏa mãn, anh em sẽ tuyệt thực.

Tuyệt thực là hình thức đấu tranh bán hợp pháp, tù binh thường dùng để đòi địch phải giải quyết những yêu sách của mình. Hầu hết các phân khu đều đấu tranh tuyệt thực và được tổ chức tùy vào tình hình cụ thể của cuộc đấu tranh.

Lúc cuộc đấu tranh tuyệt thực bắt đầu, tất cả tù binh nằm trong phòng, không ra sân điểm danh và cũng không cho quân cảnh vào phòng điểm danh, tất cả mọi sinh hoạt bình thường đều bị tạm đình chỉ. Nhưng cũng có khi tất cả tù binh sẽ ra sân ngồi, biểu thị thái độ nhất trí cao trong phân khu.

Lúc đầu, anh em tuyệt thực được vài ba hôm hoặc bốn năm hôm thì chúng đến giải quyết. Nhưng càng về sau có khíanh em tuyệt thực đã một tuần, có khi đến mười ngày mà chúng vẫn không thèm quan tâm, bỏ đói tù binh.

Đến lúc này, Đảng ủy quyết định sử dụng hình thức quyết liệt hơn là tự mổ bụng dọa chôn người chết trong khu giam, đánh lại hoặc bắt quân cảnh làm con tin, dọa giết cả giám thị nếu chúng vào đàn áp, nhằm đẩy cuộc đấu tranh lên một bước cao hơn, quyết liệt hơn, buộc Bộ Chỉ huy trại giam phải đến giải quyết.

Kết thúc cuộc tuyệt thực dài ngày, địch phải cho người ở các phân khu khác đến nấu cháo khiêng đến từng phòng cho anh em ăn. Có khi quân cảnh đi theo đề phòng các phân khu liên hệ, thông báo cho nhau về tình hình cuộc đấu tranh vừa qua.

Ở một số phân khu để chuẩn bị cho các cuộc đấu tranh tuyệt thực, anh em thường dự trữ cơm khô, gạo rang dành cho những người sức khỏe yếu và người bệnh. Nhưng hầu hết anh em phải nhịn đói, nhịn khát.

Bọn địch rất thâm hiểm khi anh em tuyệt thực, chúng khiêu khích và lung lạc tinh thần anh em như cho nấu nướng, chiên xào đồ ăn gây mùi thơm, gió bay vào phân khu làm anh em có cảm giác thèm ăn, cơn đói lại càng tăng. Có khi chúng cho pha một thùng lớn sữa mang đến cổng hay bên hông trại, vừa rót từ trên xuống cho anh em thấy, vừa kêu gọi anh em ra uống.

Trước sự khiêu khích của địch, nếu anh em không quyết tâm phấn đấu vượt qua cám dỗ sẽ bị lung lạc, đồng ý ra uống sữa, ra xin ăn và như vậy cuộc tuyệt thực có nguy cơ thất bại, hoặc chỉ thu được kết quả ở mức độ thấp.

Để tránh trường hợp trên, trong các cuộc tuyệt thực, Đảng ủy phân khu chỉ định lực lượng bảo vệ phòng phải chốt cửa ra vào, để quân cảnh vào đàn áp sẽ kịp thời ứng phó, đồng thời để giữ lại, giải thích và ngăn chặn những người muốn bò ra ngoài xin ăn.

· Cuộc tuyệt thực chống bỏ đói, điển hình nhất vào năm

Giữa năm 1971, ở phân khu D4, địch ép anh em đi đập đá để xây lô cốt cho chúng. Đảng ủy chủ trương cử anh em đại diện đưa yêu sách không đi đập đá vì đó là việc làm mang tính chất quân sự.

Bọn giám thị trả lời, không đi làm thì không cho ăn. Hôm đó, anh em không đi làm nên gần cả ngày chúng không cho đưa lương thực, thực phẩm đến nhằm bỏ đói anh em. Gần hết buổi chiều, anh em tuyên bố tuyệt thực, đòi Bộ Chỉ huy đến giải quyết các yêu sách:

Không bắt anh em làm những việc mang tính chất quân sự

- Trong lúc anh em đưa đề nghị lên Bộ Chỉ huy chờ giải quyết, không được phạt vạ, bỏ đói anh em...

Liên tục bảy ngày cuộc tuyệt thực xảy ra, tỉnh thần quyết tâm của anh em rất cao. Bọn địch vừa đe dọa vừa lung lạc tỉnh thần nhưng anh em vẫn kiên quyết đấu tranh. Đến ngày thứ tám, thấy không khí tuyệt thực không thay đổi, anh em không hề nao núng, Bộ Chỉ huy cử đại diện đến và đồng ý chấp nhận hai yêu sách của anh em. Cuộc đấu tranh tuyệt thực thu được thắng lợi.

· Tuyệt thực tại phân khu B7

Phân khu B7 (còn có tên gọi là phân khu Bắc Việt), tù binh chủ yếu là sĩ quan từ cấp chuẩn úy đến đại úy, đều từ miền Bắc vào Nam chiến đấu nên Đảng ủy ở phân khu B7 khá mạnh.

Những ngày giáp Tết Nguyên đán năm 1971, anh em tù binh phân khu B7 đề nghị được đến thăm anh em ở các trại khác và thăm mộ anh em hy sinh trên đảo. Những ngày giáp Tết, chế độ ăn, uống của anh em ngày càng bị giảm sút, chủ yếu là gạo cũ, mọt và cá ươn. Tất cả các phân khu giam đều cử người lên gặp giám thị và chỉ huy trại giam đề nghị cung cấp gạo tốt, cá tươi, rau xanh và đòi trong những ngày tết, ngày lễ phải cho anh em ăn tươi. Nhưng những yêu sách của anh em đều bị tên thiếu tá trưởng khu khước từ.

Trước tình hình đó, Đảng ủy quyết định toàn phân khu tuyệt thực một tuần lễ để phản đối. Cuối cùng bọn địch phải nhượng bộ, thỏa mãn những yêu sách của anh em, trừ việc đòi đi thăm anh em các trại khác. Riêng việc đi thăm mộ liệt sĩ chúng chỉ cho ba người đi và có sự giám sát của quân cảnh.

· Tuyệt thực dẫn đến tự mổ bụng

Cuối năm 1970, tại phân khu C5, sau khi anh em đuổi tên Thiếu úy Xương ra khỏi phân khu, hắn lập tức ra lệnh cất bớt lương thực của anh em. Anh Hai Đàn, đại diện tù binh đưa yêu sách đòi hắn cấp đủ lương thực cho anh em. Hắn bắt anh Hai Đàn không cho trở vào phân khu.

Anh em tuyệt thực đến 10 ngày nhưng bọn địch vẫn không quan tâm. Đảng ủy phân khu họp và quyết định phải đẩy cuộc đấu tranh lên một bước cao hơn. Có nhiều ý kiến đề nghị mổ bụng tự tử. Sau khi cân nhắc, Đảng ủy quyết định đưa ra chủ trương trên, lập tức nhiều anh em cùng xung phong mổ bụng. Vì vậy, Đảng ủy tổ chức cho anh em bốc thăm và anh Đức (20 tuổi, quê Bình Định) bốc trúng thăm mổ bụng.

Sau đó, anh em dìu nhau ra sân, đòi Bộ Chỉ huy đến giải quyết. Địch gọi loa dụ dỗ anh em ra lãnh gạo nấu ăn và trở lại sinh hoạt bình thường. Anh em không chịu, ngồi luôn ngoài sân. Đến sẩm tối, tên Thiếu tá Đức vào đề nghị anh em sinh hoạt bình thường trước rồi sẽ giải quyết các yêu sách. Anh em đòi giải quyết xong mới sinh hoạt bình thường. Hai bên giằng co nhau.

Theo kế hoạch đã chuẩn bị, anh Đức bước ra khỏi hàng và tố cáo sự dã man của địch đồng thời tuyên bố tự mổ bụng và nói nếu không giải quyết chúng tôi thà chết chứ không chịu đầu hàng. Nói xong, anh dùng chiếc dao làm bằng cán cà mèn mổ bụng mình, máu chảy lênh láng. Anh em đến đỡ anh Đức. Tên Xương hoảng sợ vội đến đề nghị đưa anh Đức đi cấp cứu nhưng anh Đức không chịu. Tên Thiếu tá Thức điện thoại cho Bộ Chỉ huy trại giam rồi tuyên bố chấp nhận những yêu sách của anh em

Đến 22 giờ, chúng đưa lương thực, thực phẩm vào nấu cho anh em ăn. Sáng hôm sau, chúng cho anh Hai Đàn vô trại. Anh em tiếp tục đòi trả lương thực, thực phẩm những ngày tuyệt thực. Chúng trả cho anh em hai ngày. Cuộc đấu tranh đến sáng ngày thứ 11 thì kết thúc, tuy có đổ máu nhưng đã giành được thắng lợi.

Khoảng một tháng sau, địch phân tán phân khu Có về các phân khu A5 và D4.

Cuối năm 1969, tại phân khu A10 cũng xảy ra cuộc tuyệt thực dẫn đến anh em tự mổ bụng. Tuy nhiên thời gian tuyệt thực dài hơn, đến ngày thứ 15 thấy địch không đến giải quyết nên Đảng ủy phân khu chủ trương cho anh em xung phong mổ bụng. Lần này người mổ bụng là anh Nguyễn Văn Đồng (Lê Đồng). Cuộc tuyệt thực đã giành thắng lợi hỗ trợ cho cuộc đấu tranh của phân khu A10 bắt quân cảnh làm con tin giành thắng lợi.

Ngoài ra còn nhiều người khác nữa mà chúng tôi chưa thống kê hết trong tập sách này.

* Tuyệt thực dẫn đến dọa chôn người chết trong phân khu B6

Năm 1972, tù bình tổ chức một số cuộc vượt ngục, trong đó ở phân khu C8, anh em tổ chức đào hầm vượt ngục nhưng bị bắt lại, bọn địch đã chuyển toàn bộ tù bình về B6. Từ đó, địch tăng cường cảnh giác, thường xuyên lục soát và lấy đi tất cả đồ dùng bằng kim loại của anh em vì sợ anh em dùng đào hầm, tịch thu lương thực anh em cất trữ. Hàng ngày theo dõi, khám xét quân cảnh không cho mang cơm cháy về phòng ở, sợ anh em cất làm lương khô để vượt ngục hoặc dự trữ để tuyệt thực đấu tranh với chúng.

Vì vậy, chiều 12-9-1972, khi thấy anh Lượng ở nhà bếp lấy cơm cháy để trong chiếc cà mèn lớn mang về phòng, tên quân cảnh tuần tra trong phân khu gọi lại, nhưng anh Lượng vẫn tiếp tục đi. Hắn liền chạy theo đá chiếc cà mèn anh Lượng đang cẩm. Lập tức, anh Thành, người miền Bắc cũng ở trong nhà bếp đi lại phía hắn và nói sao lại đánh người vô lý, rồi hai bên cự cãi, tên quân cảnh đánh anh Thành, anh Thành đá vào đùi tên quân cảnh. Thấy tù binh đông hắn bỏ chạy ra cổng và kêu cứu.

Đúng lúc đó có hai tên quân cảnh dẫn tù binh ở phân khu khác đi làm về nghe tiếng gọi liển bắn chỉ thiên báo động. Bọn địch kéo đến rất đông, đòi đưa anh Thành ra, anh em không chịu. Bọn giám thị mời đại diện và anh Thành ra nói chuyện rồi bắt giữ ngoài phòng giám thị. Đảng ủy chủ trương cho anh em kéo ra sân hô khẩu hiệu phản đối đòi thả người bị bắt, nhưng chúng không những không thả mà còn nổ súng làm hai tù binh bị thương nhẹ nên anh em tuyên bố tuyệt thực.

Tuyệt thực đến ngày thứ 5, anh Hưng (quê Phú Yên) chết vì đau ruột thừa. Anh em báo cho địch biết, đòi chúng giải quyết các yêu sách và chôn cất anh Hưng nhưng địch vẫn không giải quyết. Đến ngày thứ 7, Đảng ủy chủ trương đẩy cuộc đấu tranh lên một bước, đưa xác anh Hưng ra chôn ở trước phòng số 4 và 5 để làm áp lực buộc Bộ Chỉ huy trại giam đến giải quyết.

Thấy anh em di chuyển, bọn giám thị báo động điều quân cảnh bao vây dày đặc xung quanh trại giam, chĩa súng vào bên trong trại. Một số tên còn mang mặt nạ để chuẩn bị dùng lựu đạn cay bắn vào trại. Đồng thời, chúng gọi loa ra lệnh anh em không được làm điều gì trái với nội quy trại giam.

Anh em nói: Chúng tôi đang đào hố chôn người chết trong trại giam.

Quân cảnh ra lệnh không được chôn.

Anh em trả lời: Nếu Bộ Chỉ huy không đến giải quyết thì anh em sẽ chôn và tiếp tục đào hố...

Một lúc sau có tiếng loa bảo anh em ngừng đào và cửngười ra thương lượng. Đại diện tù binh ra gặp bọn chúng để thương lượng còn anh em vẫn tiếp tục ngồi quanh hố.

Lúc này, tên trung tá chỉ huy trưởng trại giam đến nhưng hắn không ra mặt mà cho tên tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 8 quân cảnh trực tiếp thương lượng với đại diện tù binh.

Sau hai giờ đấu lý căng thẳng, đại diện tù binh ra vào nhiều lần xin ý kiến Đảng ủy và cũng để cho chúng hội ý với nhau, cuối cùng chúng chấp nhận những yêu sách của anh em tù binh:

Chấm dứt việc nổ súng vào tù binh.

- Bảo đảm tính mạng cho hai tù binh bị bắt. Bộ Chỉ huy sẽ trả hai người về trại và không bắt anh Thành.

- Cung cấp đủ chất đốt để anh em nấu ăn, nấu nước uống.

- Tù binh được học văn hóa với điều kiện học trên sạp chứ không nằm, ngồi dưới nền xi măng. Bộ Chỉ huy sẽ cung cấp dụng cụ để học như bảng, phấn và viết.

Cấp đủ thùng đựng cơm cho chín phòng.

- Cấp 2 ngày một xe nước để nấu ăn. Trước đây địch không cấp nước cho B6 vì nói rằng B6 đã có nhiều giếng nước tốt.

Trong lúc anh em còn yếu, Bộ Chỉ huy sẽ nhờ trại tù binh khác đến nấu nước và quân cảnh khiêng cháo đến từng phòng cho anh em ăn.

- Bộ Chỉ huy sẽ cho mang hòm đến để anh em tẩm liệm anh Hưng và cho xe đưa đi chôn.

Tiểu đội tù binh được bọn địch cử đưa anh Hưng đi chôn. Trước khi hạ huyệt, một anh đại diện anh em đọc một bài điếu văn tố cáo tội ác của địch và hô anh em đứng nghiêm chào vĩnh biệt anh Hưng. Bọn quân cảnh áp giải anh em cũng đứng nghiêm.

Những yêu sách của anh em đưa ra sau đó được bọn chỉ huy giải quyết, nhưng 10 ngày sau địch mới thả hai anh về trại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn