ừ phu phen đến súng kíp
Nhân vật kể chuyện: Vàng Seo Lử (thanh niên Dền Thàng – tiếp mạch)
Tuổi trẻ của tôi bắt đầu bằng những ngày đi phu không công cho bọn chức dịch. Sáng sớm rời nhà, tối mịt mới về, cơm không đủ ăn, lưng đau rã rời. Nhưng càng bị bóc lột, tôi càng hiểu rằng nếu cứ cúi đầu thì đời mình sẽ chẳng khác gì cha ông trước đó. Khi đội tự vệ bản được lập, tôi là một trong những người đầu tiên xin tham gia. Súng kíp cũ, đạn ít, nhưng lòng thì đầy căm giận. Chúng tôi vừa canh gác chống thổ phỉ, vừa bảo vệ cán bộ cách mạng đang hoạt động bí mật.
Có những đêm, chúng tôi phục kích trên đường mòn, sẵn sàng nổ súng nếu thổ phỉ bén mảng. Có khi chỉ cần tiếng súng kíp vang lên, bọn chúng đã tháo chạy vì biết dân bản giờ không còn sợ hãi. Tôi nhớ nhất là lần cả đội chặn được một toán tay sai đang dò hỏi tung tích cán bộ. Sau trận đó, chúng tôi hiểu rằng mình không còn là những người đi phu bị sai khiến nữa, mà đã trở thành người giữ bản, giữ cách mạng. Chính từ những năm tháng ấy, tôi và nhiều thanh niên Dền Thàng đã trưởng thành, sẵn sàng bước vào những cuộc đấu tranh lớn hơn khi thời cơ lịch sử đến.



