Bài viết

ƯỚC MƠ CỦA MẸ - Mẹ VNAH Nguyễn Thị Quang

Vĩnh Long13/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị Quang sinh năm 1912 ở ấp Hòa Khánh xã Vĩnh Hòa nay thuộc xã Vĩnh Thành. Mẹ xuất thân trong một gia đình nghèo, không vườn ruộng, hàng ngày phải đi làm thuê để kiếm sống. Năm 19 tuổi, Mẹ lập gia đình với ông Mai Văn Muôn, một thanh niên hiền lành, giàu lòng yêu nước ở ấp Hòa Lộc, xã Vĩnh Hòa.

Gia đình bên chồng Mẹ cũng nghèo, nên Mẹ phải tảo tần vất vả để phụng dưỡng cha mẹ chồng để chồng an tâm công tác. Theo lời Mẹ kể: Mẹ đi mua lúa, xay giã để kiếm lời. Chỉ có một cái áo nên nhiều lần Mẹ phải ở trần giã gạo để giặt áo phơi khô cho kịp buổi chợ sau. Khó khăn vất vả nào Mẹ cũng chịu đựng và vượt qua. Nhưng nỗi buồn sâu lắng nhất là Mẹ đã hai lần sinh mà không hề được làm mẹ. Đồng cảm với người phụ nữ, năm 1943 cô em chồng Mẹ đồng ý cho con mình là anh Nguyễn Văn Bí để Mẹ nuôi. Từ đó Mẹ như tươi trẻ hẳn và nâng niu trìu mến đứa con “ruột thịt” của mình. Để chồng an tâm công tác, Mẹ càng tần tảo và chăm sóc con thơ chu đáo. Dù nghèo, chồng thường xuyên vắng nhà nhưng Mẹ đã lo cho con học hết Đệ lục (lớp 7). Trong thời điểm ấy và hoàn cảnh ấy thì quả là một sự hy sinh vô cùng to lớn của một bà mẹ.

Vốn được sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng lại được sự chăm sóc giáo dục của người mẹ hiền, anh Nguyễn Văn Bí sớm giác ngộ cách mạng. Năm 15 tuổi anh tham gia công tác thanh niên ấp. Năm 17 tuổi anh vào bộ đội địa phương huyện Mỏ Cày. Thương chồng, rất mực thương con nhưng Mẹ phải đứt từng đoạn ruột để tiễn con mình ra đi diệt giặc.

Chiến tranh ngày càng ác liệt, nhiều đêm Mẹ phải thức trắng lo cho chồng, cho con. Nhưng chiến tranh thật ác nghiệt, ngày 5.11.1967 anh Nguyễn Văn Bí đã hy sinh trong trận tấn công vào quận Mỏ Cày. Nhận được tin, Mẹ chỉ kêu trời một tiếng rồi ngất đi. Tỉnh dậy, Mẹ yếu hẳn và tưởng chừng như không vượt qua nổi. Tuy không mang nặng đẻ đau nhưng với nỗi khát khao được làm mẹ và bao năm tháng ẵm bồng thì có khác gì là con ruột của mình. Thời gian dần trôi qua và Mẹ cũng gắng gượng vượt qua. Mẹ nghĩ: con Mẹ cũng được yên mồ yên mã tại nghĩa trang xã Bình Khánh, huyện Mỏ Cày trong khi biết bao nhiêu người đã anh dũng hy sinh không để lại gì kể cả thân xác của mình. Càng nhớ con, Mẹ càng âm thầm chịu đựng lo cho chồng an tâm công tác. Nhưng nỗi buồn chưa vơi được bao lâu thì ngày 10.9.1969 trên đường công tác chồng Mẹ đã anh dũng hy sinh. Đau khổ vô cùng nhưng lần này thì Mẹ gượng dậy, bởi Mẹ hiểu, đây chỉ là sự mất mát nhỏ trong sự mất mát lớn của cả dân tộc.

Cảm thông với nỗi cô đơn đó, năm 1970 người em ruột của Mẹ đồng ý để Mẹ nuôi đứa con trai sáu tuổi của mình. Từ đó trong nhà Mẹ, ngoài những nén nhang nhớ chồng, khóc con còn có tiếng cười hồn nhiên, giọng nói ngọng nghịu của trẻ thơ cũng an ủi Mẹ phần nào.

Đầu năm 1975, Mẹ được cán bộ hai xã Vĩnh Hòa – Vĩnh Thành mốc nối để chuẩn bị cho chiến dịch lớn. Mẹ lao vào công việc với niềm tin cho ngày chiến thắng. Và ngày ấy đã đến. Mẹ cắm nhang trên bàn thờ chồng, bàn thờ con nhiều hơn nhưng nước mắt cũng rơi nhiều hơn. Ngày 24/4/1996, Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam anh Hùng. Mẹ được các đơn vị ở thành phố nhận phụng dưỡng suốt đời. Hàng năm trong dịp lễ, tết, cán bộ huyện – xã đến thăm, Mẹ đều động viên anh em cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Mẹ chỉ ước mong: “Mẹ cố giữ gìn sức khỏe để được Đảng, Nhà nước chiếu cố cho Mẹ được viếng lăng Bác Hồ”.

*Mẹ Nguyễn Thị Quang đã qua đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn