ƯỚC MƠ VỀ NGÀY HÒA BÌNH (1)
Câu chuyện khắc họa ước mơ giản dị nhưng mãnh liệt của người lính – ước mơ về một ngày hòa bình, nơi không còn tiếng súng và chia ly.
Giữa chiến tranh, ước mơ của chúng tôi không cao xa. Chỉ là được sống trong một ngày không nghe tiếng bom, không phải giật mình giữa đêm vì pháo kích. Ước mơ về ngày hòa bình hiện diện trong từng câu chuyện nhỏ, từng lời nói thì thầm giữa đồng đội.
Có những buổi tối hiếm hoi yên tĩnh, chúng tôi ngồi lại với nhau, mỗi người nói về một điều sẽ làm khi chiến tranh kết thúc. Người muốn về quê cưới vợ, người muốn đi học tiếp, người chỉ mong được ăn một bữa cơm đủ đầy cùng gia đình. Những ước mơ ấy nghe rất đời thường, nhưng giữa khói lửa, chúng trở nên vô cùng quý giá.
Tôi cũng có ước mơ của riêng mình. Tôi muốn được trở về, sống một cuộc đời bình dị, làm một người con hiếu thảo, một người lao động bình thường. Ước mơ ấy giúp tôi tin rằng, mọi hy sinh hôm nay đều có ý nghĩa.
Không phải ai cũng kịp chạm tay vào ngày hòa bình. Nhiều đồng đội của tôi đã gửi lại ước mơ của họ nơi chiến trường. Mỗi khi nghĩ đến điều đó, tôi lại tự nhắc mình phải sống xứng đáng thay cho cả những người đã ngã xuống.
Ngày hòa bình đến, không rực rỡ như trong tưởng tượng. Nhưng nó đủ để khiến chúng tôi bật khóc. Ước mơ giản dị năm nào cuối cùng cũng thành hiện thực, dù phải đánh đổi bằng quá nhiều mất mát.
Đối với tôi, ước mơ về ngày hòa bình không bao giờ cũ. Nó nhắc nhở rằng, hòa bình là điều thiêng liêng, và để có được nó, cả một thế hệ đã phải sống và hy sinh trong những năm tháng không thể nào quên.



