Thân nhân liệt sĩ, người có công

Ước mong của mẹ Bé (phần 1)

“Các con của mẹ hy sinh cho đất nước khi tuổi còn trẻ. Phần mộ anh Lãn đã được đưa về địa phương, mẹ có thể thường xuyên chăm lo, coi sóc. Giờ đây, mẹ chỉ mong sao sớm tìm được phần mộ của anh Viêm để cho vong linh anh đỡ tủi”-đó là những lời tâm sự ruột gan mà Bà mẹ Việt Nam anh hùng Đinh Thị Bé (ở tổ dân phố Khánh Hội, phường Nam Đồng, TP Hải Phòng

Thái Nguyên17/07/2026Lê Quý Biên (Đoàn xã Võ Nhai)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Đinh Thị Bé sinh năm 1932. Ở tuổi 94, mẹ vẫn minh mẫn, khỏe mạnh. Trong căn nhà khang trang, mẹ đang thờ tự chồng và hương khói cho 3 liệt sĩ là hai con và người em ruột của chồng. Mẹ Đinh Thị Bé trải lòng: “Mẹ kết hôn với ông Nguyễn Văn Trìu người cùng thôn, sinh 8 người con, 6 trai, 2 gái. Con trai cả và con trai thứ hai hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước và làm nhiệm vụ quốc tế ở Campuchia. Chồng mẹ từ trần năm 2017. Các con trai, con gái đã có gia đình riêng yên ấm, mời mẹ lên ở cùng để được chăm sóc mẹ, phòng khi đau ốm, trái gió trở trời. Nhưng mẹ còn khỏe, còn tự nấu ăn được, hơn nữa bà con lối xóm cùng con cháu thường xuyên qua lại thăm hỏi nên mẹ muốn ở ngôi nhà này, ngày ngày thắp hương tưởng nhớ để căn nhà luôn ấm áp như ngày các con mẹ còn sống...”.

Nghe tâm sự của mẹ ai cũng bùi ngùi, xúc động. Chúng tôi hiểu, dù các con của mẹ hy sinh đã nhiều năm thì nỗi đau, sự nhớ thương dường như chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí mẹ. Người con đầu của mẹ, anh Nguyễn Văn Viêm hy sinh khi mới 19 tuổi, người con thứ ba, anh Nguyễn Văn Lãn cũng hy sinh năm 19 tuổi. Các con mẹ đều hy sinh khi chưa kịp thành gia lập thất là nỗi day dứt lớn trong lòng mẹ...

Nhìn lên khung ảnh chồng và 3 liệt sĩ treo trang trọng trên tường nhà, mẹ Đinh Thị Bé rơm rớm nước mắt. Quá khứ như ùa về theo ánh mắt mờ đục, vầng trán nhăn nheo và trong lời kể trầm ấm của mẹ.

Trong 8 người con, có lẽ mẹ thương người con lớn, anh Nguyễn Văn Viêm nhất. Bởi anh sinh ra khi gia đình còn khó khăn, thiếu thốn, anh sớm trưởng thành, chịu thương chịu khó, luôn giành phần thiệt thòi về mình. Mọi việc đồng áng nặng nhọc, anh đều thay bố mẹ gánh vác. Năm 1973, 18 tuổi, anh Nguyễn Văn Viêm tình nguyện nhập ngũ. Anh thương bố mẹ, lo cho các em nhưng anh nghĩ “làm trai cho đáng nên trai, nợ nước thù nhà chưa trả thì há chi lại chỉ lo đến đời sống riêng”. Vậy là anh xung phong đi bộ đội nhưng giấu không cho bố mẹ biết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn