Mẹ Việt Nam Anh hùng

Ước mong của Mẹ Việt Nam Anh hùng Đinh Thị Bé – Mong tìm được hài cốt người con đã hy sinh

Bài viết kể về Mẹ Việt Nam Anh hùng Đinh Thị Bé, người mẹ đã chịu nhiều mất mát khi hai người con trai là Nguyễn Văn Viêm và Nguyễn Văn Lãn lần lượt hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Anh Lãn đã được quy tập hài cốt về quê hương, nhưng phần mộ anh Viêm vẫn chưa được xác định danh tính. Dù tuổi cao, Mẹ Bé vẫn minh mẫn và ngày ngày thắp hương tưởng nhớ chồng cùng các liệt sĩ trong gia đình. Mẹ không mong cầu điều gì cho riêng mình, chỉ đau đáu một ước nguyện là sớm tìm được phần mộ người con trai cả, để đưa anh trở về quê nhà, cho vong linh người con được yên lòng.

Gia Lai11/08/2026nguyễn hoài nam (Bảo Lâm 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ước mong của Mẹ Việt Nam Anh hùng Đinh Thị Bé – Mong tìm được hài cốt người con đã hy sinh

Mẹ Việt Nam Anh hùng Đinh Thị Bé, sinh năm 1932, hiện sống tại phường Nam Đồng, thành phố Hải Phòng. Mẹ có một gia đình đông con với 8 người con, gồm 6 trai và 2 gái. Cuộc đời Mẹ gắn liền với những năm tháng đất nước chiến tranh và cũng chịu những mất mát lớn lao. Hai người con trai của Mẹ đã hy sinh vì Tổ quốc, trong đó một người hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, người còn lại hy sinh khi thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.

Ở tuổi 94, Mẹ vẫn minh mẫn và khỏe mạnh. Dù các con đã có gia đình riêng và nhiều lần muốn đón Mẹ về chăm sóc, Mẹ vẫn muốn ở lại căn nhà cũ. Bởi nơi đây lưu giữ những kỷ niệm về chồng và các con. Mỗi ngày, Mẹ tự tay thắp hương, chăm sóc bàn thờ để căn nhà luôn có hơi ấm gia đình như những ngày các con còn sống.

Trong số 8 người con, Mẹ đặc biệt thương nhớ người con trai cả Nguyễn Văn Viêm. Anh Viêm sinh ra trong hoàn cảnh gia đình còn nhiều khó khăn, từ nhỏ đã chịu thương chịu khó, sớm biết đỡ đần cha mẹ. Những công việc đồng áng nặng nhọc, anh thường nhận phần khó về mình để cha mẹ và các em bớt vất vả.

Năm 1973, khi mới 18 tuổi, Nguyễn Văn Viêm tình nguyện nhập ngũ. Vì thương cha mẹ, lo cho các em, anh không muốn gia đình biết trước quyết định của mình. Anh quan niệm tuổi trẻ phải có trách nhiệm với đất nước, khi Tổ quốc còn chiến tranh thì không thể chỉ nghĩ đến cuộc sống riêng.

Ngày anh lên đường, anh phải đi bộ gần chục cây số đến điểm tập trung. Biết tin con trai nhập ngũ, Mẹ Bé vội mang gạo và trứng chạy theo tiễn con. Nhưng khi Mẹ đến nơi, đơn vị đã nhận lệnh hành quân. Anh chỉ bảo Mẹ mang đồ về cho các em. Mẹ chỉ kịp dặn con giữ gìn sức khỏe, viết thư về nhà và đứng nhìn bóng con hòa vào hàng quân cho đến khi khuất hẳn.

Sau vài tháng huấn luyện, Mẹ nhận được thư của con báo tin anh đã hoàn thành khóa huấn luyện và được chọn đi học y tá. Học xong, anh theo đơn vị vào miền Nam chiến đấu. Niềm hy vọng con trở về chưa được bao lâu thì năm 1974, Mẹ nhận giấy báo tử của anh.

Theo thông tin từ đồng đội, trong một trận đánh đồn địch ban đêm tại thôn Châu Thuận, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, anh Viêm đã vào trận địa để băng bó, cứu chữa thương binh thì trúng đạn và hy sinh. Nhiều năm qua, gia đình đã tìm kiếm, hỏi thăm đơn vị và đồng đội nhưng vẫn chưa xác định được chính xác phần mộ của anh. Gia đình chỉ biết hài cốt của anh có thể đang nằm tại một nghĩa trang liệt sĩ địa phương trong khu mộ chưa xác định danh tính.

Người con trai thứ ba của Mẹ, Nguyễn Văn Lãn, nhập ngũ năm 1978, khi vừa tròn 18 tuổi. Sau đó, anh cùng đơn vị sang Campuchia thực hiện nhiệm vụ quốc tế. Năm 1979, anh hy sinh trong khi làm nhiệm vụ. Sau này, hài cốt của anh được quy tập về Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Tây Ninh. Đến năm 1999, với sự giúp đỡ của các cơ quan chức năng, gia đình đã đưa được hài cốt anh Lãn về nghĩa trang liệt sĩ tại quê nhà.

Hai người con đều hy sinh khi tuổi đời chỉ mới 19 tuổi. Họ chưa kịp lập gia đình, chưa được hưởng trọn những năm tháng tuổi trẻ. Đó là nỗi đau và sự day dứt lớn trong lòng Mẹ. Tuy nhiên, bên cạnh nỗi đau, Mẹ Bé vẫn luôn tự hào về các con. Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của các con và biết bao thế hệ thanh niên đã góp phần đem lại độc lập, tự do, hòa bình cho đất nước.

Điều khiến Mẹ day dứt nhất đến hôm nay không phải là những thiệt thòi của bản thân mà là phần mộ người con trai trưởng Nguyễn Văn Viêm vẫn chưa được xác định rõ ràng. Mẹ chỉ mong các cơ quan chức năng, đồng đội và những người biết thông tin về anh tiếp tục tìm kiếm, để một ngày nào đó Mẹ có thể đón người con trở về với quê hương.

Ước mong ấy thật giản dị nhưng vô cùng sâu nặng. Sau gần nửa thế kỷ, Mẹ vẫn mong được một lần biết chính xác nơi người con đã nằm xuống, được thắp nén hương bên phần mộ của con. Đó cũng là tình yêu, nỗi nhớ và sự hy sinh thầm lặng của một người mẹ đã dành cả cuộc đời cho gia đình và Tổ quốc.

“Ước mong của mẹ Bé” vì thế không chỉ là câu chuyện về nỗi đau của một gia đình có người hy sinh mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm tri ân, tìm kiếm và quy tập hài cốt liệt sĩ. Đằng sau mỗi phần mộ chưa xác định danh tính là một gia đình vẫn chờ đợi, một người mẹ vẫn đau đáu mong con được trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ước mong của Mẹ Việt Nam Anh hùng Đinh Thị Bé – Mong tìm được hài cốt người con đã hy sinh | Câu chuyện thời hoa lửa