Cựu chiến binh

urlVương Hoàng Oanh

NGƯỜI LÍNH KHÔNG HUÂN CHƯƠNG - KHI LÒNG YÊU NƯỚC KHÔNG TUỔI

An Giang02/07/2026Phạm Thị Kim Nhi (Xã Mỹ Thuận)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

​❤NGƯỜI LÍNH KHÔNG HUÂN CHƯƠNG : KHI LÒNG YÊU NƯỚC KHÔNG TUỔI ❤️

​🎖️ Huân chương có thể bị từ chối bởi những con số khai sụt trên giấy tờ, nhưng lòng yêu nước thì không cần tuổi tác để chứng minh. Câu chuyện về người cựu chiến binh Vương Hoàng Oanh (bác Năm Oanh) – nay lỡ hẹn với tấm huân chương hậu chiến – là một nốt trầm nhức nhối về một thời thanh xuân kiên cường gửi lại nơi khói lửa. Dù giấy mực chưa kịp gọi tên ông, thì máu xương và sự cống hiến thầm lặng ấy đã là thứ huân chương lấp lánh nhất trong lòng mỗi thế hệ.

​🌻 Sinh năm 1954 nhưng để thuận lợi cho hoạt động cách mạng, trên giấy tờ ông đành khai sụt đi hai tuổi thành 1956. Hiện tại ông sống ở khu phố Thị Tứ, xã Mỹ Thuận, tỉnh An Giang. Người dân ở đây vẫn thường gọi ông bằng cái tên thân thương: Bác Năm Oanh. Bước chân vào con đường cách mạng khi mới mười bảy tuổi, ngọn lửa cách mạng trong lòng người thiếu niên ấy một phần được nhen nhóm từ tấm gương của người cha, nhưng phần lớn hơn là từ nỗi căm phẫn trước cảnh quê hương bị giặc tàn phá. Chính tư tưởng ấy đã thúc giục chàng trai trẻ sẵn sàng hiến dâng cả thanh xuân nhiệt huyết của mình cho nền độc lập dân tộc.

​🌻 Trong những năm cách mạng, ông đảm nhận nhiều nhiệm vụ khác nhau: từ làm giao liên, vẽ bản đồ, trinh sát và vẽ lô cốt giặc, có khi lại hòa vào dòng người xuống đường biểu tình hừng hực khí thế, cho đến gỡ bom mìn đầy nguy hiểm. Chiếc áo học sinh ngày ấy trở thành tấm lá chắn, giúp ông dễ dàng che mắt kẻ thù để hoạt động bí mật. Trải qua những năm tháng khốc liệt nhất của chặng đường cuối trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông đã góp một phần công sức của mình vào nền độc lập chung của cả nước.

​🌻 Công việc của ông và các đồng đội đều thuộc diện tuyệt mật, ngoài những người chỉ đạo cấp trên thì tuyệt đối không một ai hay biết. Suốt một thời gian dài, công việc trinh sát và bám trụ địa bàn diễn ra êm đẹp nhờ sự linh hoạt dưới danh nghĩa một người học sinh. Thế như, trong chiến dịch "chiếm đất giành dân" khốc liệt, biến cố đã ập đến. Vào đêm ngày 27, rạng sáng ngày 28 tháng 12 năm 1973 — khi chỉ còn hai, ba ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán — cơ sở hoạt động của ông cùng đơn vị biệt động bất ngờ bị "bể". Ông bồi hồi nhớ lại: "Lúc đó ông và đội của ông ở dưới ghe. Đêm khuya khi đang ngủ thì có một người thân trong gia đình của một đồng đội vào báo cho ông cùng các đồng đội đang dưới ghe là giặc sắp tới kiểm tra. Nghe thế, ông cùng mọi người nổ máy lái ghe chạy trốn liền, nhờ vậy mà mọi người đều sống."

​🌻 Sau đêm tháo chạy dưới ghe, họ phải lánh ra biển từ lúc nửa đêm cho đến tận mờ sáng, rồi nương theo lệnh kêu gọi của đơn vị mới dám quay trở về bờ. Ngay hôm đó, bác Năm Oanh cùng đồng đội của mình đến điểm hẹn để họp mặt cùng đơn vị biệt động. Tại đây, mọi người và bác được đội trưởng giao cho một nhiệm vụ nguy hiểm trước khi tản cư lên thành phố, đó là quay lại chốt cắm cờ cũ để gỡ bom.

​🌻 Bác kể: "Sau khi xác nhận quân địch chưa xuống chốt, hai người chúng tôi đi vào để đặt mìn, ở xa có đồng đội canh giặc giúp. Thế nhưng, khi vừa bước vào chưa đầy ba bước và đang định khom người xuống lấy trái mìn thì bất ngờ tiếng nạt lớn của lính địch vang lên ngay bên cạnh. Quen rồi nên đứng lên trả lời với nó là: 'Thì... đi nhổ cỏ lông gà chứ có gì đâu'." Trong lằn ranh sinh tử, nhờ bản lĩnh kiên cường và sự bình tĩnh của một người học sinh làm cách mạng, bác Năm Oanh không hề hoảng sợ mà lập tức ứng biến, nhờ đó mà thoát nguy trong gang tấc.

​🌻 Hoàn thành nhiệm vụ nguy hiểm đó, bác cùng các đồng đội đành phải tạm thời tản cư lên thành phố để lánh nạn và tìm cách tiếp tục hoạt động bí mật. Cứ mỗi dịp lễ hay nghỉ Tết, bác lại tranh thủ quay về quê hương để bám trụ địa bàn và hoạt động. Bác Năm Oanh bồi hồi kể lại: "Lúc đó là đang học ở Rạch Giá, chưa có bể thì học Rạch Giá nè. Mới mua thuốc về dễ hơn. Rạch Giá ở tỉnh thì thuốc nhiều hơn ở đây, ở đây thì ít lắm. Mà ở đây mua nhiều nhiều không được." Hành trình gian khổ của một người học sinh giấu tuổi đi làm cách mạng cứ thế lặng lẽ diễn ra, mang theo đó là sự kiên cường và nhiệt huyết tuổi trẻ.

​🌻 Những năm kề vai chiến đấu với đồng đội, ông và mọi người đều rất kiên trì, vững vàng trên con đường của mình. Đồng đội của ông cũng vậy. Từng có người bị bắt rồi được thả ra nhưng họ vẫn hoạt động tiếp, có người phải hy sinh nhưng ông và những người ở lại đều kiên cường tiếp tục cống hiến, tiếp tục làm việc để có thể giúp một phần cho đất nước nhanh đi đến thắng lợi hơn.

​🌻 Sau chiến tranh, ngày hòa bình, khi được hỏi về những tấm Huân chương chiến đấu hay Huân chương bảo vệ Tổ quốc – những kỷ vật thiêng liêng ghi nhận công lao thời chiến, ánh mắt bác Năm Oanh chợt đượm buồn. Bác bảo, Nhà nước chưa cấp huân chương cho bác, dù trước đó bác đã làm đơn xin xét duyệt nhưng đều bị từ chối với lý do: "Chưa đủ tuổi". Hóa ra, chính hai năm tuổi khai sụt trên giấy tờ từ thời kháng chiến để che mắt giặc (từ sinh năm 1954 thành 1956) lại trở thành cái "vướng" hành chính ở thời bình, khiến sự cống hiến từ năm mười bảy tuổi của bác đến nay vẫn chưa được công nhận.

​🌻 Bác Năm Oanh gửi gắm nỗi thắc mắc đau đáu của mình qua lời kể nghẹn ngào: "Đâu phải cứ đợi đủ tuổi mới đi bảo vệ đất nước. Mình là đứa con dân nước Việt Nam, đã dấn thân vì đất nước mà giờ không được chấp nhận, lòng cũng thấy hơi buồn buồn..." Nỗi uất ức thầm lặng của người cựu binh già không chỉ để lại niềm tiếc nuối, xót xa cho buổi trò chuyện ngày hôm ấy, mà còn tạo nên một khoảng lặng nhức nhối về một góc khuất hậu chiến – nơi lòng yêu nước chân thành tạm thời bị từ chối bởi những con số khô khan trên giấy tờ.

​🌻 Qua lời tâm sự nghẹn ngào của bác Năm Oanh, điều ông muốn gửi gắm không chỉ là nỗi niềm cá nhân, mà là một sự suy ngẫm sâu sắc về giá trị của lòng yêu nước. Ông muốn thức tỉnh một sự thật hiển nhiên nhưng đôi khi bị những quy tắc khô khan làm mờ mắt: Lòng yêu nước, sự hy sinh và trách nhiệm với Tổ quốc chưa bao giờ và không bao giờ cần đến giới hạn của tuổi tác. Khi quê hương lâm nguy, những người thiếu niên mười bảy tuổi như ông đã chẳng màng tính mạng, sẵn sàng dấn thân vào lằn ranh sinh tử. Huân chương hay danh hiệu vốn là sự ghi nhận thiêng liêng từ nước nhà, nhưng sự công nhận lớn nhất, bền vững nhất thực chất đã nằm ở nền độc lập của dân tộc và sự bình yên của thế hệ mai sau.

​🌻 Lời trăn trở của ông là lời nhắc nhở đau đáu gửi lại thời bình: Đừng để những thủ tục, con số khô khan trên giấy tờ làm mờ đi những giọt máu và thanh xuân thực tế đã đổ xuống. Danh hiệu có thể lỗi hẹn vì rào cản hành chính, nhưng sự cống hiến của ông đã hóa thành tấm huân chương vô hình, lấp lánh nhất trong lòng nhân dân và nền độc lập của nước nhà.

🌻Đứng trước một lòng yêu nước thầm lặng mà thiêng liêng đến thế,thế hệ đoàn viên, thanh niên Trường THPT Sóc Sơn hôm nay càng ý thức sâu sắc hơn về vai trò và trách nhiệm của bản thân trên mảnh đất quê hương giàu truyền thống cách mạng. Học tập và noi gương tinh thần "tuổi trẻ chí lớn" của cực chiến binh Vương Hoàng Oanh ,tuổi trẻ Sóc Sơn hiểu rằng:tri ân không phải là lời nói suông, mà là hành động.Dưới mái trường thời bình, mỗi đoàn viên, học sinh trường THPT Sóc Sơn hôm nay đang ra sức nỗ lực, tự giác trong học tập, không ngừng trau dồi tri thức; rèn luyện đạo đức và tích cực tham gia các phong trào xung kích, tình nguyện vì cộng đồng do Đoàn trường phát động. Mỗi trang sách mở ra, mỗi giọt mồ hôi rơi trên sân trường hôm nay chính là lời hứa danh dự của tuổi trẻ Sóc Sơn: quyết tâm tu dưỡng thành tài, mang bàn tay và khối óc xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những hy sinh vô bờ bến mà thế hệ cha anh đã đánh đổi cả tuổi trẻ để dựng xây.

​🌻 Cuộc gặp gỡ khép lại cùng những lời tâm sự của người cựu chiến binh Vương Hoàng Oanh. Đó không chỉ là hồi ức về một thời hoa lửa gian khổ với bom đạn và hy sinh, mà còn là nỗi niềm lay động về một người lính bước ra từ cuộc chiến — dù chịu chút thiệt thòi, lỡ hẹn với những tấm huân chương thời bình, ông vẫn giữ trọn vẹn phẩm chất mộc mạc và tấm lòng son sắt với non sông. Những ký ức nhuốm màu sương gió ấy chính là lời nhắc nhở thiêng liêng gửi gắm đến thế hệ trẻ hôm nay về cái giá của hai chữ "hòa bình"."Giữa nhịp sống bình yên và sự đổi mới mạnh mẽ của đất nước hôm nay, nụ cười hiền hậu của người cựu chiến binh già chính là chiếc cầu nối vô hình giữa hai thế hệ, lặng lẽ nhắc nhở thế hệ mai sau rằng: Hòa bình vốn không tự nhiên mà có, đó là di sản thiêng liêng được gầy dựng từ máu và nước mắt của những người đi trước. Để rồi trên mỗi hành trình tự do hôm nay, chúng ta đều mang theo nhịp đập của lòng biết ơn, khát vọng cống hiến cho ngày mai và sứ mệnh viết tiếp những trang sử vàng cho tương lai.🌻

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
urlVương Hoàng Oanh | Câu chuyện thời hoa lửa