ựu chiến binh Đặng Gia Phúc (1941–2024)
Những năm tháng 1968 trên tuyến đường biển của Đoàn tàu Không số luôn là niềm tự hào không thể phai mờ trong ký ức của chú Phúc. Mỗi lần nghe chú kể lại những chuyến hải trình vượt trùng khơi đầy sóng gió, em mới thấu hiểu được sự lặng thầm nhưng vô cùng quả cảm của những người lính biển trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Những con tàu của chú thường xuất phát vào ban đêm, được ngụy trang dưới dạng tàu đánh cá để tránh sự phát hiện của kẻ thù. Biển đêm mênh mông, tối đen như mực, gió thổi mạnh khiến con tàu chao đảo liên hồi. Mỗi khi sóng lớn ập lên boong, nước biển lạnh buốt tạt thẳng vào mặt, thấm sâu vào da thịt. Dù vậy, các chú vẫn bám chặt tay vào dây, giữ vững vị trí, quyết không rời tay lái.
Khi đi qua những vùng biển có tàu địch tuần tra, trên tàu tắt hoàn toàn ánh đèn, mọi người gần như nín thở, giao tiếp với nhau bằng những cái gật đầu hay ký hiệu quen thuộc. Con tàu lặng lẽ lướt đi giữa biển đêm, mang theo những chuyến hàng vô cùng quý giá cho tiền tuyến.
Có những chuyến tàu gặp bão lớn giữa biển khơi, sóng dựng cao hơn cả mui tàu, tưởng chừng có thể nhấn chìm tất cả. Nhưng chú Phúc và đồng đội vẫn kiên cường giữ lái, điều khiển con tàu vượt qua từng đợt sóng dữ. Có lần bị tàu địch truy đuổi gắt gao, cả đội phải lao vào vùng biển cạn, chấp nhận nguy cơ mắc cạn để tránh pháo kích. Có đồng đội của chú đã hy sinh giữa biển, thân xác hòa vào sóng nước mênh mông, nhưng những chuyến hàng thì vẫn được đưa vào bờ đúng thời điểm, góp phần quan trọng cho chiến trường.
Nghe chú Phúc kể, em hiểu rằng con đường Hồ Chí Minh trên biển cũng gian khổ và khốc liệt chẳng kém gì con đường Trường Sơn trên bộ. Những người lính biển đã âm thầm hiến dâng tuổi trẻ, thậm chí cả tính mạng của mình để giữ vững mạch máu giao thông của đất nước. Chính sự hy sinh lặng thầm ấy đã làm nên hòa bình hôm nay. Là một học sinh lớp 7, em càng thêm trân trọng cuộc sống yên bình hiện tại và tự nhủ phải cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những người lính của một thời hoa lửa không thể nào quên.



