VAI ANH, LƯNG TÔI GIỮA TRƯỜNG SƠN
Trường Sơn dạy người ta nhiều điều. Nhưng điều lớn nhất mà tôi học được ở đó là: không ai đi hết con đường này một mình.
Đêm ấy mưa rừng trút xuống ào ạt. Đường trơn như đổ mỡ, đất đỏ bám đầy dép. Đội hình kéo dài, mỗi người cách nhau chỉ vài bước chân, nhưng trong màn mưa dày đặc, cảm giác như ai cũng lạc lõng giữa rừng sâu.
Ba lô trên lưng tôi nặng trĩu. Lương khô, đạn, tăng võng, cuốc xẻng… tất cả dồn lên đôi vai gầy của một chàng trai mới rời quê xã Đông Hưng chưa đầy một năm. Đi được một đoạn, tôi bắt đầu hoa mắt, chân như không còn thuộc về mình.
Bất ngờ, tôi trượt ngã. Cả người đổ sấp xuống bùn. Ba lô đè lên lưng, khiến tôi không nhúc nhích nổi. Tôi chưa kịp kêu thì đã thấy một bàn tay túm lấy quai ba lô, nhấc lên.
Là anh Lâm – người đi trước tôi. Anh không nói gì, chỉ quay lại, cúi thấp người:
“Bám vai tôi.”
Tôi đặt tay lên vai anh. Vai anh gầy, xương nhô lên dưới lớp áo ướt sũng. Nhưng đó là chỗ dựa vững chắc nhất tôi từng có giữa Trường Sơn. Chúng tôi đi chậm lại, từng bước một, vai anh đỡ sức cho tôi, còn lưng tôi chắn bớt gió mưa cho anh khi đổi vị trí.
Cả quãng đường dài, chúng tôi không nói thêm câu nào. Không cần nói. Chỉ cần vai kề vai, lưng tựa lưng, thế là đủ để vượt qua đoạn đường tưởng như không thể đi nổi.
Khi trời gần sáng, mưa ngớt dần. Đội hình dừng nghỉ. Tôi nhìn lưng áo anh Lâm, bùn đất bết lại thành mảng dày. Lưng tôi chắc cũng không khá hơn. Chúng tôi nhìn nhau, cười rất khẽ.
Giữa Trường Sơn, không có anh hùng theo nghĩa thông thường. Chỉ có những con người bình thường, gánh giúp nhau một phần gian khổ.
Và chính từ vai anh, lưng tôi ấy, con đường ra tiền tuyến mới không bao giờ đứt.



