Bài viết

Vàm Cỏ Đông

Vàm Cỏ Đông

Tây Ninh05/07/2026Đoàn xã Mỹ Lộc (xã Mỹ Lộc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“ơi Vàm Cỏ Đông
Ơi hỡi dòng sông
Có anh du kích
Dũng cảm kiên cường
Lẫn ánh trăng vàng
Băng lửa đạn qua sông
Diệt tan tàu giặc
Giữ gìn quê hương...”

Mỗi khi những giai điệu da diết, tự hào của bài hát “Vàm Cỏ Đông” vang lên, trái tim mỗi người Việt Nam lại bồi hồi nghĩ về một vùng đất hiền hòa, sông nước rạch ngòi nhưng ẩn chứa bên trong là một tinh thần thép.Có những danh xưng không được đúc bằng đồng, bằng đá nhưng lại trường tồn vĩnh cửu cùng thời gian vì nó được tạc bằng máu, bằng xương và lòng yêu nước sắt son của cả một dân tộc. Trên mảnh đất miền Nam thành đồng Tổ quốc, có một vinh quang mang tên: “Trung dũng kiên cường, toàn dân đánh giặc”. Đó là tám chữ vàng vô giá mà Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam đã long trọng trao tặng cho quân và dân tỉnh Long An vào ngày 17 tháng 9 năm 1967, tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn miền Nam lần thứ hai. Sự kiện ấy không chỉ là một mốc son chói sáng trong dòng chảy lịch sử mà đã trở thành bản trường ca bất tử, kết tinh trọn vẹn linh hồn, khí phách và ý chí kiên trung của một vùng đất đứng đầu ngọn sóng, để lại niềm tự hào sâu sắc cho bao thế hệ mai sau.

Để hiểu hết giá trị thiêng liêng của tám chữ vàng, ta phải ngược dòng thời gian trở về những năm tháng bầu trời Long An bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của máy bay phản lực và mặt đất rên xiết dưới xích xe tăng của lính thủy đánh bộ Mỹ. Vào những năm 1960, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn gian nan, khốc liệt nhất. Nằm ở vị trí “yết hầu” chí tử – cửa ngõ độc đạo nối liền thủ phủ Sài Gòn của địch với vựa lúa miền Tây Nam Bộ của ta – Long An nghiễm nhiên trở thành tâm bão của cuộc chiến, nơi diễn ra cuộc đọ sức điển hình giữa một bên là vũ khí tối tân và một bên là ý chí sắt đá. Kẻ thù điên cuồng trút xuống đây hàng vạn tấn bom đạn, rải chất độc hóa học biến những rặng bần, rặng dừa nước xanh tươi thành tro bụi tàn lụi. Chúng âm mưu tạo ra những “vùng đất trắng”, dựng lên hệ thống đồn bốt dày đặc cắt đứt mạch máu giao thông chiến lược của cách mạng. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, trước một thế lực bạo tàn mang sức mạnh hủy diệt, người dân Long An không chọn cách cúi đầu. Đảng ta đã chọn nơi đây làm lá chắn chiến lược và nhân dân đã biến chính lồng ngực của mình thành thành trì, biến quê hương thành một pháo đài thép đối đầu trực diện, bẻ gãy mọi cuồng vọng của quân thù.

Bức tường vinh quang năm 1967 không tự nhiên mà có. Nó được dệt nên từ những tháng ngày chuẩn bị âm thầm, kiên cường và đầy sáng tạo dưới sự chèo lái tài tình của Tỉnh ủy Long An. Khi súng đạn của ta còn vô cùng thiếu thốn, thì vũ khí tối tân nhất, mạnh mẽ nhất chính là “trận thế lòng dân”. Công tác tổ chức lực lượng và xây dựng hậu cần được tiến hành ngay trong lòng địch, nơi lằn ranh sinh tử diễn ra từng ngày, từng giờ. Khắp các thôn xóm, từ dòng sông Vàm Cỏ Đông xanh ngắt đến những rạch ngòi chằng chịt, những “Vành đai diệt Mỹ” tiêu biểu là vành đai Rạch Kiến được dựng lên, bủa vây nghẹt thở các đồn bốt giặc. Đó là những ngày tháng không ngủ, khi các bà mẹ tóc bạc phơ thức thâu đêm đào hầm nuôi giấu cán bộ ngay dưới tầm mắt địch, những người vợ tiễn chồng, những người mẹ tiễn con ra trận với nụ cười nén vào trong nước mắt và cả những em bé giao liên gan dạ băng qua làn đạn bạt mạng để đưa thư. Mọi nguồn lực hậu cần, mọi tấc lòng sục sôi của toàn thể nhân dân đều hướng về phía trước, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu lịch sử, một dạ thủy chung son sắt với ngọn cờ của Đảng.

Hành trình đi đến ngày hội vinh quang năm 1967 là một chuỗi những nốt nhạc trầm hùng, vang dội của cuộc chiến tranh nhân dân, được khắc ghi qua từng giai đoạn máu và lửa. Từ những năm 1961 đến 1964, giữa gông xiềng và lưỡi lê của kẻ thù, quân và dân Long An đã đồng loạt nổi dậy trong phong trào Đồng khởi. Bằng gậy gộc, giáo mác, súng thô sơ kết hợp với đòn bẩy binh vận, nhân dân đã đập tan từng mảng lớn “ấp chiến lược” – thứ được coi là xương sống của chiến lược “Chiến tranh đặc biệt”, giải phóng những vùng nông thôn rộng lớn trong sự ngỡ ngàng, khiếp sợ của quân địch.

Bước sang giai đoạn 1965 - 1966, khi quân viễn chinh Mỹ ồ ạt tràn vào với xe tăng, đại bác hiện đại, họ lại tiếp tục phải đối mặt với một thế trận quật khởi độc nhất vô nhị. Cái hay, cái tài của người dân Long An là đánh giặc bằng mọi thứ mình có trong tay, biến đất trời thành cạm bẫy. Kẻ thù hành quân vào xóm làng liền bị những binh đoàn “ong vò vẽ” độc đáo của du kích tấn công phá vỡ đội hình, khiến chúng hoảng loạn giẫm đạp lên nhau rồi lọt thỏm xuống những hầm chông tre định mệnh được gài sẵn dưới lòng đất. Những trận đánh xuất quỷ nhập thần bên bờ chuối, dưới rặng bần, những đêm rực lửa nghĩa khí khi lòng dân nổi giận, dùng rơm con cúi kết hợp hỏa công thiêu rụi đồn bốt địch đã làm nên những chiến công lẫy lừng. Những phát súng bắn tỉa lạnh lùngcủa du kích địa phương đã liên tiếp bẻ gãy các cuộc hành quân mang tên “Tìm và diệt”, biến những vũ khí tối tân của Mỹ thành những đống sắt vụn vô hại. Để rồi, thời khắc thiêng liêng nhất cũng đã đến vào ngày 17 tháng 9 năm 1967. Giữa Đại hội Anh hùng toàn miền Nam, trong không khí trang nghiêm và xúc động nghẹn ngào, bức trướng mang dòng chữ “Trung dũng kiên cường, toàn dân đánh giặc” đã được trao tặng. Tám chữ vàng rực rỡ ấy chính là sự đúc kết thiêng liêng từ xương máu, từ mồ hôi và nước mắt của biết bao anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống, hòa vào đất mẹ Long An để đổi lấy một dáng đứng hiên ngang cho quê hương.

Sự kiện phong tặng danh hiệu cao quý này là lời khẳng định đanh thép cho thắng lợi vĩ đại, toàn diện của quân và dân tỉnh nhà. Long An đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh lịch sử yết hầu của mình, kìm chân, tiêu hao sinh lực địch, giữ vững mạch máu giao thông chiến lược thông suốt, bảo vệ an toàn cho các cơ quan đầu não kháng chiến đẩy mạnh tiến công. Tám chữ vàng không chỉ làm nức lòng hàng triệu đồng bào miền Nam đang ngày đêm hướng về tiền tuyến, cổ vũ mạnh mẽ phong trào thi đua giết giặc lập công, mà nó còn là gáo nước lạnh dập tắt ý chí xâm lược của kẻ thù, chứng minh một chân lý vĩnh hằng rằng bạo lực và vũ khí tối tân không bao giờ khuất phục được lòng dân yêu nước. Sự kiện này là đỉnh cao vinh quang, là niềm tự hào chảy trong dòng máu của mỗi người con Long An qua nhiều thế hệ. Nó là minh chứng hùng hồn trước thế giới rằng một mảnh đất dẫu nhỏ bé, những người nông dân dẫu chân lấm tay bùn, nhưng khi đã có lòng yêu nước, ý chí tự cường và được soi sáng bởi đường lối đúng đắn thì có thể đánh thắng bất kỳ đế quốc sừng sỏ nào. Đồng thời, sự kiện để lại cho hậu thế bài học sâu sắc, vẹn nguyên giá trị về nghệ thuật chiến tranh nhân dân và sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Khi “toàn dân” cùng chung một nhịp đập, cùng đánh giặc bằng mọi thứ vũ khí có trong tay, biết kết hợp nhịp nhàng giữa ba mũi giáp công chính trị, quân sự và binh vận, thì trận tuyến ấy là bất khả chiến bại.

Hơn nửa thế kỷ đã lùi xa, tiếng bom đạn năm xưa nay đã nhường chỗ cho tiếng sóng thanh bình, êm ả trên sông Vàm Cỏ. Thế nhưng, sự kiện Long An được phong tặng tám chữ vàng vẫn vẹn nguyên tầm vóc vĩ đại và giá trị thời đại. Tám chữ ấy không nằm lại trên những trang sách cũ bám bụi thời gian, mà đã hóa thành linh hồn của đất đai, thành phù sa bồi đắp cho tâm hồn, thành dòng máu nóng hổi chảy trong tim các thế hệ người dân nơi đây. Nó là bệ phóng tinh thần, là điểm tựa vững chắc cho mọi thắng lợi của tỉnh nhà trong công cuộc xây dựng và phát triển kinh tế ngày nay. Đứng trước tượng đài uy nghi, đọc lại dòng chữ vàng của lịch sử, trong lòng em dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào pha lẫn sự kính phục vô hạn. Em hiểu rằng, mỗi tấc đất bình yên em đang bước đi, mỗi ngôi trường khang trang em đang học tập hôm nay đều đã thấm đẫm máu xương của thế hệ cha anh đi trước. Sự hy sinh của họ vĩ đại và cao cả biết nhường nào! Là một người trẻ – tương lai và hy vọng của quê hương, em tự hứa với lòng mình sẽ ra sức học tập, rèn luyện cả về đạo đức lẫn trí tuệ để viết tiếp những trang sử mới trong thời bình. Tám chữ vàng “Trung dũng kiên cường, toàn dân đánh giặc” ngày xưa là vũ khí sắc bén để đánh đuổi ngoại xâm, ngày nay sẽ là ngọn đuốc rực sáng soi đường, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em phải sống cống hiến, sống có trách nhiệm, quyết tâm đem tri thức và sức trẻ xây dựng một Long An ngày càng giàu đẹp, văn minh và thịnh vượng, xứng đáng với tầm vóc hào hùng của lịch sử tỉnh nhà

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn