Văn Miếu – Quốc Tử Giám
Văn Miếu – Quốc Tử Giám là một trong những di tích lịch sử – văn hóa quan trọng nhất của Việt Nam, gắn liền với truyền thống hiếu học và nền giáo dục Nho học thời phong kiến.
Được xây dựng vào năm 1070 dưới triều vua Lý Thánh Tông.
Mục đích ban đầu:
Thờ Khổng Tử (Khổng Phu Tử) và các bậc hiền triết Nho giáo.
Là nơi học tập của hoàng tử.
Đây là biểu tượng cho sự đề cao đạo học và lễ nghĩa trong xã hội Đại Việt.
Năm 1076, vua Lý Nhân Tông cho lập Quốc Tử Giám ngay phía sau Văn Miếu.
Đây được coi là trường đại học đầu tiên của Việt Nam.
Ban đầu chỉ dành cho con vua, quý tộc, sau mở rộng cho cả con em thường dân có tài năng.
Dưới các triều Lý – Trần – Lê, Văn Miếu – Quốc Tử Giám trở thành:
Trung tâm đào tạo nhân tài lớn nhất nước.
Nơi tổ chức các kỳ thi và vinh danh người đỗ đạt.
Năm 1484, vua Lê Thánh Tông cho dựng bia tiến sĩ:
Ghi danh những người đỗ đại khoa.
Hiện còn 82 bia đá, được UNESCO công nhận là Di sản tư liệu thế giới.
Năm 1802, khi nhà Nguyễn dời đô vào Huế:
Quốc Tử Giám ở Thăng Long (Hà Nội) dần mất vai trò trung tâm.
Công trình xuống cấp theo thời gian và chiến tranh.
Sau năm 1945 và đặc biệt từ cuối thế kỷ XX:
Văn Miếu – Quốc Tử Giám được trùng tu, bảo tồn.
Trở thành:
Di tích lịch sử quốc gia đặc biệt.
Điểm tham quan nổi tiếng ở Hà Nội.
Nơi tổ chức các hoạt động văn hóa, lễ hội, xin chữ đầu năm.
Biểu tượng của:
Truyền thống hiếu học của dân tộc Việt Nam
Tôn sư trọng đạo
Sự phát triển của nền giáo dục cổ truyền



