Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Vang mãi khúc quân hành: Nhớ về tháng năm rực lửa

Thái Nguyên24/04/2026Trung tâm GDNN–GDTX Bắc Kạn (Cơ sở 2) (Trung tâm GDNN–GDTX Bắc Kạn (Cơ sở 2), Đoàn phường Đức Xuân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vang mãi khúc quân hành: Nhớ về tháng năm rực lửa

Trong những ngày tháng Tư lịch sử đầy ý nghĩa, hòa cùng khí thế thi đua sôi nổi của tuổi trẻ cả nước, vào chiều thứ Hai ngày 20 tháng 4 năm 2026, chúng tôi - những đoàn viên thanh niên của Trung tâm GDNN–GDTX Bắc Kạn (Cơ sở 2) đã có một buổi trải nghiệm thật đặc biệt và giàu cảm xúc.

Chúng tôi vinh dự được đến thăm gia đình bác Ngôn Quang Sằm, một cựu chiến binh tại xã Chợ Đồn, tỉnh Thái Nguyên. Ngôi nhà nhỏ của bác giản dị nhưng ấm áp lạ thường, không chỉ bởi sự tiếp đón chân tình, mộc mạc của gia đình mà còn bởi bầu không khí trang nghiêm, xúc động lan tỏa trong từng câu chuyện. Trong không gian ấy, chúng tôi được lắng nghe những ký ức chân thực từ một con người đã đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất của dân tộc. Mỗi lời kể của bác như đưa chúng tôi trở về với một thời kỳ gian khổ nhưng hào hùng, nơi ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất của cha anh đã được hun đúc và tỏa sáng.

Bác sinh năm 1957, sinh ra và lớn lên trong thời kỳ đất nước còn chia cắt. Năm 1975 khi bác tròn 18 tuổi - độ tuổi đẹp nhất của đời người, khi bạn bè đồng trang lứa còn đang ấp ủ những ước mơ ngồi trên ghế nhà trường, bác đã gác lại bút nghiên, tình nguyện lên đường nhập ngũ, khoác lên mình màu áo lính. Điều khiến chúng tôi xúc động hơn cả chính là quãng thời gian 1977 - 1978, khi bác trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam. Lắng nghe câu chuyện của bác, chúng tôi cảm nhận rõ sự gian khổ, hy sinh mà thế hệ cha anh đã trải qua để giữ gìn non sông gấm vóc. Buổi gặp mặt không chỉ là dịp để ôn lại kỷ niệm, mà còn là hành trình quay ngược thời gian để chạm vào những trang sử bằng xương máu của cha anh.

Câu chuyện của bác bắt đầu thật dung dị, như một lời tâm tình gửi gắm. Ngồi đối diện với chúng tôi, bác không kể về những chiến công vang dội, mà kể về những ngày tháng gian khổ nhưng cũng đầy vinh quang bằng một giọng điệu đầy tự hào, Bác kể "Năm 1977, khi tiếng súng biên giới Tây Nam nổ ra, chúng tôi hành quân gấp. Có những ngày, cái nắng cháy da của vùng biên giới khiến hơi thở cũng trở nên bỏng rát. Nhưng điều ám ảnh hơn cả không phải là bom đạn, mà là tình cảnh của những người dân bên kia biên giới. Chúng tôi chiến đấu lúc đó, bằng tất cả mệnh lệnh của trái tim, không chỉ là bảo vệ tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc, mà còn là mang ánh sáng nhân đạo đến với nước bạn”.

Bác chia sẻ thêm về những ngày tháng gian khổ ở chiến trường: "Phần lớn khu vực biên giới là rừng rậm, núi cao và đầm lầy. khí hậu nóng ẩm, mưa nhiều hoặc nắng cháy kéo dài khiến bộ đội dễ mắc các bệnh nhiệt đới như sốt rét, thức ăn thì đạm bạc lắm, có ngày chỉ có cơm trộn sắn với rau rừng hái vội nên đã ảnh hưởng đến sức khỏe và khả năng chiến đấu”. Nhưng lạ lắm, dù đói, dù rét, dù thương đồng đội ngã xuống, anh em chúng tôi vẫn không bao giờ nản chí. Ở chiến trường, Cái tình đồng đội nó quý lắm, đồng đội chính là gia đình, là hơi ấm duy nhất giúp chúng tôi vượt qua những đêm dài đầy sương lạnh."

Lời kể của bác như một thước phim quay chậm, tái hiện lại sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại. Tinh thần yêu nước của bác và đồng đội không phải là lý thuyết suông, mà là sự kiên cường, là ý chí "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Các bác đã đi qua những năm tháng khó khăn nhất để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, được hít thở bầu không khí độc lập.

Bác đặc biệt nhấn mạnh về tinh thần của người lính Cụ Hồ. "Tổ quốc gọi, chúng tôi lên đường. Không ai bảo ai, cứ thế mà đi. Dù có bị thương, có mất mát, nhưng cái ý chí bảo vệ quê hương nó ăn vào máu rồi. Nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay trên bầu trời hòa bình, nhìn thấy những đứa trẻ được đến trường, chúng tôi thấy mọi sự hy sinh của mình đều xứng đáng."

Từ câu chuyện của bác, thế hệ trẻ chúng tôi những đoàn viên của thời đại 4.0 càng thấm thía sâu sắc hơn trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước. Chúng tôi nhận ra rằng mình thật may mắn khi được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, khi không còn phải cầm súng nơi chiến trường như cha anh năm xưa. Nhưng chính sự bình yên ấy lại đặt lên vai thế hệ trẻ hôm nay một sứ mệnh mới, thầm lặng hơn nhưng cũng không kém phần nặng nề và vinh quang. Đó là hành trình vượt qua sự lạc hậu, nghèo nàn bằng tri thức và khát vọng vươn lên; là nỗ lực không ngừng trong công cuộc chuyển đổi số để đưa đất nước phát triển mạnh mẽ, hội nhập sâu rộng với thế giới; là trách nhiệm gìn giữ và lan tỏa bản sắc văn hóa dân tộc giữa dòng chảy toàn cầu hóa không ngừng “Tiếp bước truyền thống” vì thế không thể chỉ dừng lại ở lời nói hay khẩu hiệu, mà phải được thể hiện bằng những hành động cụ thể, thiết thực mỗi ngày. Đó là sự nghiêm túc trong học tập, là tinh thần sáng tạo trong lao động, là ý thức sống trách nhiệm với bản thân, gia đình và cộng đồng. Chỉ khi làm được điều đó, chúng tôi mới có thể xứng đáng với những hy sinh lớn lao của các thế hệ đi trước, và viết tiếp một hành trình mới đầy tự hào cho tuổi trẻ hôm nay.

Khép lại buổi gặp mặt, những cái nắm tay thật chặt giữa bác và các đoàn viên như sợi dây kết nối giữa hai thế hệ. Hình ảnh người chiến sĩ năm nào với dáng vẻ hiền hậu nhưng ánh mắt cương nghị đã để lại trong chúng tôi những ấn tượng khó phai. Chúng tôi ra về, trong lòng dâng trào một niềm tự hào xen lẫn trách nhiệm. Xin được gửi lời cảm ơn bác, cảm ơn thế hệ cha anh đã cho chúng con một tương lai tươi sáng.

Đứng trước lá cờ Đoàn thiêng liêng, Chúng tôi thầm hứa với lòng mình, sẽ mang theo câu chuyện của bác, mang theo bài học về lòng yêu nước, về ý chí kiên cường và tình đồng đội để học tập, rèn luyện tốt hơn. Chúng tôi nguyện sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ cha anh đã đánh đổi. Nỗ lực trở thành những đoàn viên gương, góp sức mình xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, vững mạnh. Và có lẽ, những câu chuyện như của bác Sằm sẽ còn vang vọng mãi trong tim mỗi chúng tôi, như một ngọn lửa âm ỉ nhưng bền bỉ, soi sáng và thôi thúc chúng tôi vững bước trên con đường mà cha ông đã dày công vun đắp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn