Bài viết

VANG MÃI KÝ ỨC THỜI HOA LỬA

Trong hành trình tìm hiểu về lịch sử dân tộc, tôi có cơ hội được gặp và lắng nghe những câu chuyện từ bác Nguyễn Văn A – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Mái tóc đã bạc trắng theo thời gian, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, ánh mắt của bác vẫn ánh lên niềm tự hào và xúc động. Qua lời kể của bác, tôi như được sống lại một thời hoa lửa hào hùng của dân tộc.

An Giang26/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

VANG MÃI KÝ ỨC THỜI HOA LỬA

Trong hành trình tìm hiểu về lịch sử dân tộc, tôi có cơ hội được gặp và lắng nghe những câu chuyện từ bác Nguyễn Văn A – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Mái tóc đã bạc trắng theo thời gian, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, ánh mắt của bác vẫn ánh lên niềm tự hào và xúc động. Qua lời kể của bác, tôi như được sống lại một thời hoa lửa hào hùng của dân tộc.

Bác kể rằng năm 1972, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khi ấy, đất nước vẫn còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tạm biệt gia đình và quê hương, bác cùng nhiều thanh niên khác mang theo niềm tin chiến thắng để lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Những ngày tháng nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Các chiến sĩ phải hành quân xuyên rừng, vượt suối, thiếu thốn lương thực và thuốc men. Bom đạn của kẻ thù luôn rình rập. Có những đêm hành quân trong mưa, quần áo ướt sũng, đôi chân phồng rộp nhưng không ai than vãn. Tất cả đều động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Điều khiến tôi xúc động nhất là khi bác kể về tình đồng đội. Trong chiến tranh, những người lính xem nhau như anh em ruột thịt. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm và sẵn sàng hy sinh để bảo vệ đồng đội. Có những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.

Bác nghẹn ngào kể về một người đồng đội thân thiết đã hy sinh trong một trận chiến ác liệt. Trước lúc ra đi, anh chỉ kịp nhắn nhủ: “Nếu hòa bình, hãy sống thay phần của tôi và kể cho thế hệ sau biết rằng chúng ta đã chiến đấu vì Tổ quốc.” Câu nói ấy đã theo bác suốt cuộc đời và khiến tôi vô cùng xúc động.

Chiến tranh kết thúc, bác trở về quê hương với những vết thương trên cơ thể nhưng luôn mang trong lòng niềm tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé cho độc lập dân tộc. Hôm nay, dù tuổi đã cao, bác vẫn thường xuyên tham gia các buổi sinh hoạt truyền thống để kể cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng hào hùng ấy.

Qua câu chuyện của bác, tôi càng hiểu hơn giá trị của hòa bình và sự hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh. Những năm tháng hoa lửa đã lùi xa nhưng tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của họ vẫn còn nguyên giá trị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
VANG MÃI KÝ ỨC THỜI HOA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa