Anh hùng Lực lượng vũ trang

Vàng Thị Thêu

Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Kim Vang - Người con gái bên bờ sông Hậu Có những người con gái sinh ra giữa miền sông nước hiền hòa, lớn lên cùng tiếng mái chèo, hàng dừa, ruộng lúa, nhưng khi đất nước bước vào khói lửa, họ đã trở thành những chiến sĩ kiên cường. Tuổi đời còn rất trẻ, ước mơ còn rất xanh, nhưng trái tim lại đủ lớn để ôm lấy nỗi đau của quê hương và chọn con đường hy sinh vì Tổ quốc.

Thái Nguyên08/06/2026Vàng Thị Thêu ("ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG KỸ THUẬT CÔNG NGHỆ VIỆT - ĐỨC LIÊN CHI ĐOÀN KHOA KINH TẾ")3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chị sinh ra trên vùng đất Cần Thơ, nơi dòng sông Hậu chở nặng phù sa, nơi con người Nam Bộ chân chất, nghĩa tình nhưng cũng vô cùng gan góc. Tuổi thơ của chị gắn với làng quê bình dị, với những con đường đất, những bến nước, những mùa lúa và tình thương yêu của gia đình, xóm giềng.

Nhưng chiến tranh đã làm quê hương không còn yên bình. Những cuộc càn quét, bắt bớ, khủng bố của kẻ thù khiến cuộc sống người dân luôn chìm trong lo âu. Những mái nhà bị đốt phá, những người dân vô tội bị đàn áp, những cán bộ cách mạng phải hoạt động bí mật trong hiểm nguy. Chính từ những năm tháng ấy, trong trái tim người con gái trẻ Nguyễn Kim Vang đã lớn lên một tình yêu nước sâu nặng.

Chị hiểu rằng, khi quê hương còn đau, tuổi trẻ không thể sống thờ ơ.

Khi Nhân dân còn bị áp bức, người trẻ không thể chỉ nghĩ đến hạnh phúc riêng mình.

Khi Tổ quốc cần, mỗi người đều phải góp phần, dù bằng việc nhỏ nhất.

Nguyễn Kim Vang tham gia cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ. Chị làm giao liên, vận động quần chúng, tham gia công tác bí mật, góp sức giữ vững cơ sở cách mạng ở địa phương. Công việc ấy không ồn ào, không phải lúc nào cũng được nhắc đến bằng những chiến công vang dội, nhưng lại vô cùng nguy hiểm.

Một người giao liên phải đi qua vùng địch kiểm soát.

Một tài liệu nhỏ cất trong người có thể đổi bằng mạng sống.

Một lần bị phát hiện có thể kéo theo sự nguy hiểm cho cả tổ chức, đồng đội và bà con nuôi giấu cách mạng.

Nhưng Nguyễn Kim Vang không sợ.

Chị đi trong đêm tối, qua bờ ruộng, qua những con rạch, những lối mòn quen thuộc của quê hương. Có lúc chị giả như một cô gái bình thường đi chợ, có lúc lặng lẽ vượt qua những trạm gác của địch, có lúc phải bình tĩnh trước ánh mắt nghi ngờ để che giấu nhiệm vụ trong tim.

Ở chị có sự dịu dàng của người con gái miền Tây, nhưng cũng có bản lĩnh cứng cỏi của người chiến sĩ. Chị biết thương mẹ, thương quê nhà, thương những người dân nghèo chịu cảnh bom đạn. Chính tình thương ấy làm chị mạnh mẽ hơn. Bởi chị hiểu rằng những việc mình làm hôm nay là để ngày mai quê hương được bình yên, để trẻ em được đến trường, để người dân được sống trong độc lập, tự do.

Rồi trong một lần làm nhiệm vụ, Nguyễn Kim Vang bị địch bắt.

Nhà tù khép lại sau lưng người con gái trẻ. Những ngày bị giam cầm là những ngày thử thách ghê gớm. Kẻ thù dùng đòn roi, lời dụ dỗ, sự đe dọa để buộc chị khai báo cơ sở cách mạng, khai đồng đội, khai những người đã giúp đỡ, che chở cho phong trào.

Chúng nghĩ rằng một cô gái trẻ sẽ sợ hãi.

Chúng nghĩ rằng thân thể mảnh mai ấy sẽ không chịu nổi tra tấn.

Chúng nghĩ rằng nhà tù có thể làm chị khuất phục.

Nhưng chúng đã lầm.

Nguyễn Kim Vang không khai.

Không chỉ điểm.

Không phản bội đồng đội.

Không đánh đổi khí tiết của mình lấy sự sống cho riêng bản thân.

Thân thể chị có thể đau đớn, nhưng trái tim chị vẫn vững vàng. Đòn roi có thể làm con người ngã xuống, nhưng không thể làm tắt niềm tin cách mạng. Trong ngục tối, chị vẫn giữ trọn lòng trung thành với quê hương, với Nhân dân, với Tổ quốc.

Chị hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Một tuổi trẻ lẽ ra còn được sống những ngày bình yên bên dòng sông Hậu. Một tuổi trẻ lẽ ra còn được mơ ước, yêu thương, dựng xây hạnh phúc riêng. Nhưng Nguyễn Kim Vang đã chọn con đường cao đẹp hơn: hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

Câu chuyện về Nguyễn Kim Vang khiến ta xúc động bởi vẻ đẹp thầm lặng mà sáng ngời của người nữ chiến sĩ. Chị không tìm kiếm vinh quang. Chị không nói những lời lớn lao. Chị chỉ âm thầm làm nhiệm vụ, âm thầm chịu đựng, âm thầm hy sinh. Nhưng chính sự âm thầm ấy đã làm nên vẻ đẹp lớn lao của những con người trong thời hoa lửa.

Hôm nay, đất nước đã hòa bình. Những dòng sông miền Tây vẫn chảy, những cánh đồng lại xanh, những mái trường rộn tiếng học trò. Nhưng trong sự bình yên ấy, ta không được quên những người trẻ như Nguyễn Kim Vang — những người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất xanh để đất nước có ngày hôm nay.

Noi gương chị, tuổi trẻ hôm nay không phải bước vào nhà tù hay bom đạn như năm xưa, mà là biết sống có lý tưởng, học tập nghiêm túc, lao động sáng tạo, trung thực, trách nhiệm, biết yêu quê hương và biết cống hiến cho cộng đồng bằng những việc làm cụ thể.

Nguyễn Kim Vang đã ngã xuống, nhưng tên chị không bao giờ mất.

Chị còn sống trong ký ức quê hương Cần Thơ.

Sống trong lòng biết ơn của Nhân dân.

Sống trong hình ảnh những người con gái Việt Nam dịu dàng mà bất khuất, nhỏ bé mà phi thường.

Giữa thời hoa lửa, có một người con gái bên bờ sông Hậu đã lấy tuổi xuân của mình để giữ trọn niềm tin cách mạng.

Người con gái ấy mang tên Nguyễn Kim Vang — bông hoa đẹp của lòng yêu nước, của khí tiết và sự hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn