VỀ ĐỒNG LỘC NGHE GIÓ KỂ CHUYỆN XƯA
Trên những cung đường của chuyến hành trình tri ân 2024, đoàn công tác báo Tuổi trẻ Thủ đô đã đi qua nhiều tỉnh thành khu vực miền Trung. Trước chuyến đi, chúng tôi đã rất mong chờ được đến với Hà Tĩnh, vùng quê yên bình, dịu dàng với sông La xanh thẳm và núi Hồng Lĩnh chót vót. Hơn cả, chúng tôi muốn về bên các chị, 10 cô gái Thanh niên xung phong (TNXP) anh hùng đang say ngủ dưới tầng tầng lớp lớp thông xanh tại khu di tích Ngã ba Đồng Lộc. 56 năm được ấp ôm trong lòng đất mẹ, các chị chẳng th
Nằm tại địa phận huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, Ngã ba Đồng Lộc là giao điểm quốc lộ 15A và tỉnh lộ 2 (Hà Tĩnh) trên tuyến đường mòn Hồ Chí Minh xuyên qua dãy Trường Sơn. Địa hình trọng điểm Đồng Lộc nằm gọn trong một thung lũng hình tam giác, hai bên đồi trọc và chỉ có một con đường độc đạo chính giữa. Mọi hành trình vào Nam, ra Bắc thời chiến đều bắt buộc phải đi qua ngã ba này.
Gần 60 năm trước, Mỹ - Ngụy hiểu rõ tầm quan trọng của Ngã ba Đồng Lộc, chúng liên tục cày xới từng centimet đất nơi đây với hơn 50.000 quả bom các loại trong suốt chiến dịch. Chúng còn hủy diệt cây cỏ bằng vũ khí hóa học độc hại, khiến cả vùng Đồng Lộc trơ trọi, xám xịt không có nổi một màu xanh. Mỗi mét vuông nơi đây đã hứng chịu ít nhất 3 quả bom tấn mà giặc Mỹ tàn nhẫn trút xuống nhằm chặn đứng huyết mạch giao thông chi viện cho miền Nam của quân ta.
Suốt 300 ngày, hơn 16.000 chiến sĩ thuộc các lực lượng bộ đội pháo binh và TNXP phá bom, mở đường đã kiên cường bám trụ, tranh đấu giành từng tấc đất, quét sạch đất đá ngổn ngang để đảm bảo tuyến giao thông trọng yếu được nối liền thông suốt. “Đường chưa thông không tiếc xương, tiếc máu”, “Sống bám cầu, bám đường, chết kiên cường dũng cảm”... là những lời thề máu, trở thành ngọn hải đăng soi sáng cho lý tưởng, mục tiêu sống và chiến đấu của hàng vạn chiến sĩ nơi Đồng Lộc.
Ngày ấy, dẫu biết ra đi có lẽ chẳng có ngày về, hàng chục nghìn thanh niên Việt Nam vẫn quyết tâm tình nguyện ra trận. Họ là bộ đội, thanh niên xung phong, công nhân giao thông, dân quân... Sau mỗi loạt bom của kẻ thù dội xuống, hàng loạt nam, nữ TNXP lại băng băng lao vào màn khói độc để dò mìn, dò bom chưa nổ, dò hố bom sâu để cắm cột cảnh báo, nhanh chóng san lấp đường cho những chuyến xe được thông tuyếnỞ tuổi thanh xuân, các anh, chị ngày ấy mái tóc còn xanh, đôi mắt sáng ngời và những tiếng ca còn trong trẻo nhưng thời thế chiến loạn đã thổi bùng trong họ ngọn lửa tuổi trẻ bỏng cháy căm hờn giặc Mỹ, sống và chiến đấu bằng cả linh hồn và thể xác cho đất Việt. Khi trên cao, kẻ thù vẫn đang không ngừng gieo mầm chết, thì phía dưới, các anh các chị vẫn kiên cường làm nhiệm vụ.



