VỀ LIỆT SỸ BÙI HUY HIẾU**
Liệt sĩ Bùi Huy Hiếu, sinh năm 1956, quê thôn Cao Bạt Đình, xã Lê Lợi (Hưng Yên). Tháng 9/1978, anh lên đường nhập ngũ, chiến đấu tại chiến trường Tây Nam trong đội hình Đại đội 13, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 751. Trong một trận chiến ác liệt ngày 30/12/1978, anh anh dũng hy sinh khi mới tròn 19 tuổi. Sau 47 năm an nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Lộc Ninh (Đồng Nai), hài cốt anh được đưa trở về quê hương theo nguyện vọng của gia đình. Anh là biểu tượng của tuổi trẻ thời hoa lửa – sống đẹp, chiến đấu q

Giữa những năm tháng cả dân tộc hòa mình trong khí thế bảo vệ Tổ quốc, ở một miền quê yên bình của thôn Cao Bạt Đình, xã Bình Nguyên, có một chàng trai trẻ sinh năm 1956 – Bùi Huy Hiếu. Anh lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình, trong tiếng ru của mẹ, trong lời nhắc nhở của cha về tình yêu quê hương, đất nước. Tuổi thơ anh gắn với những buổi ra đồng, những ngày cắp sách đến trường, và cả những câu chuyện về lớp lớp cha anh đã ngã xuống cho độc lập.
Tháng 9 năm 1978, khi vừa tròn tuổi mười chín, anh Hiếu viết đơn nhập ngũ. Ngày lên đường, anh đứng nghiêm trước sân nhà, chiếc ba lô sờn vai, tay siết chặt những lời dặn của mẹ. Anh nói: “Con đi… để quê mình bình yên hơn.” Câu nói mộc mạc ấy chứa đựng cả một tấm lòng son sắt của người thanh niên thời hoa lửa.
Vào đơn vị Đại đội 13, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 751, Sư đoàn 75, Quân khu 7, anh cùng đồng đội bước vào những ngày tháng cam go trên chiến trường Tây Nam. Mỗi trận đánh là một lần thử lửa. Đất nước những năm ấy vẫn chưa thực sự yên tiếng súng. Người lính trẻ Bùi Huy Hiếu đã trưởng thành rất nhanh dưới bom đạn, trong những đêm phục kích, trong những ngày hành quân dài mệt nhoài nhưng rực sáng ý chí.
Đồng đội kể lại rằng anh Hiếu là người lính giản dị, cương trực, luôn nhận phần khó về mình. Có những đêm hành quân dọc biên giới, đôi chân tê dại, nhưng anh vẫn động viên anh em:
“Ráng thêm chút nữa… trời sáng rồi sẽ qua.”
Và rồi, ngày 30/12/1978, trên một hướng chiến đấu ác liệt, anh đã anh dũng hy sinh khi đang đối mặt với quân thù. Tuổi mười chín – đẹp nhất đời người – anh gửi lại cho đất mẹ. Cấp bậc khi hy sinh: Binh nhất.
Đồng đội bùi ngùi gọi anh là “người lính của mùa khô năm ấy – người đã nằm lại để mùa xuân trở về với quê hương.”
Hài cốt anh được đưa về Nghĩa trang Liệt sĩ Lộc Ninh, tỉnh Đồng Nai – nơi anh “yên nghỉ 47 năm” trong vòng tay đồng đội và sự tri ân của nhân dân miền Nam.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Để thực hiện tâm nguyện của gia đình, với sự hỗ trợ của Sở Nội vụ tỉnh Hưng Yên, Ban quản lý nghĩa trang, chính quyền và nhân dân xã Lê Lợi, cùng Ban Công tác Mặt trận thôn Cao Bạt Đình, hài cốt liệt sĩ Bùi Huy Hiếu hôm nay được đón về quê mẹ thân yêu – nơi chôn nhau cắt rốn, nơi anh đã đi và nay trở lại trong niềm tiếc thương vô hạn.
Chiều 19/11/2025, khi dòng người lặng lẽ nghiêng mình trước anh, khi lá cờ Tổ quốc đỏ thắm phủ lên di hài, ai cũng cảm nhận rõ ràng một điều:
Anh đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng vĩ đại. Anh ngã xuống để quê hương đứng lên.
Bầu trời quê hương hôm nay bình yên hơn, sáng trong hơn – bởi trong đó có phần máu xương của anh và biết bao người lính trẻ khác.
Tên anh – Bùi Huy Hiếu – sẽ mãi được khắc sâu trong lòng đất mẹ, trong ký ức của nhân dân xã Lê Lợi, và trong trang sử vàng của Tổ quốc Việt Nam.



