Bài viết

"Vệ Út" Phùng Đệ

Hưng Yên06/01/2026Lê Thị Bảo Ngọc (10a3)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phùng Đệ kể lại chuyện xưa trong niềm hãnh diện khôn tả: “Còn bé nên chủ yếu làm liên lạc. Nhưng người nhỏ bé mà làm liên lạc thì tiện lợi lắm. Đường phố không đi được. Từ phố nọ sang phố kia đều đục tường để chui, khiến nhà nào cũng mấy cái lỗ. Người nhỏ chui dễ và nhanh hơn...”.

Còn Vệ Út Sơn hào hứng: “Là liên lạc của Đội tự vệ chợ Đồng Xuân, tôi được giao nhiệm vụ đến phố Cửa Đông đếm xe Tây ra vào và đi “rình” ở các trụ sở Quốc dân đảng xem ai đến, ai đi ra rồi về báo cáo. Khi ấy, tôi còn vận động được hai người nữa là anh Văn và anh Thuyết vào đội tự vệ. Hơn tôi vài tuổi, cùng cảnh cầu cơ cầu bất nên được làm liên lạc cho đội tự vệ thì các anh rất hăng hái. Nhờ báo cáo tình hình địch kịp thời và “tuyển” thêm được hai người vào Đội nên tôi được Trung đội thưởng cho một con dao găm...”.

Những ngày đầu toàn quốc kháng chiến, trên từng khu phố Hà Nội, tự vệ đã đắp ụ, đào hào, ngả cây… rồi mang cả bàn ghế, giường tủ làm chiến lũy đánh địch. Giao thông bằng cách đục tường để chui từ nhà nọ sang nhà kia...

Nhân dân góp tiền mua vũ khí cho đội tự vệ. Hôm phát súng, Vệ Út Sơn được Trung đội trưởng Nguyễn Duân giao cho một khẩu súng ngắn với 5 viên đạn. Dạy bắn mất một viên, còn 4 viên để khi gặp Tây thì bắn. Vũ khí thì vậy, còn quần áo thì ai có gì mặc nấy. Thiếu thốn, rách rưới cũng không sao. Hằng ngày, mọi người vẫn ăn nghỉ tại nhà, có lệnh thì tập trung làm nhiệm vụ.

Sau 2 tháng chiến đấu kìm chân địch trên địa bàn Thủ đô, Trung đoàn được lệnh rút quân khỏi Hà Nội để bảo toàn lực lượng. Cuộc lui quân được coi như là một trận đánh. Đến bây giờ cả hai Vệ Út - Phùng Đệ và Ngọc Sơn vẫn không thể quên được cuộc lui quân lịch sử ấy.

Tối 17-2-1947, trời mưa phùn, gió bấc lạnh tái tê. Cả Trung đoàn lặng lẽ rời Hà Nội. Hơn 1.000 chiến sĩ, cánh tay trái đeo băng vải màu vàng và phù hiệu bằng đồng, dập nổi hình tháp Rùa trong ngọn lửa, có bốn chữ: “Trung đoàn Thủ đô” bí mật di chuyển dưới chân cầu Long Biên. Hồi hộp, lo lắng đến thót cả tim nhưng cũng thật hãnh diện với phù hiệu. Tấm phù hiệu quý giá ấy, đến nay các ông vẫn còn lưu giữ cẩn thận. Hằng ngày hoạt động độc lập nên chẳng biết nhau, đến ngày hành quân này, hai người mới gặp và gắn bó với nhau như hai anh em vậy.

Từng hàng người nắm tay vào sợi dây thừng để khỏi lạc, vượt qua gầm cầu sang bãi giữa sông Hồng, đi tiếp đến Tứ Liên thì lên đò quay trở lại bên hữu ngạn rồi hành quân lên xã Thượng Hội, Đan Phượng, Sơn Tây. Chân bước đi, quay nhìn lại thấy lửa cháy thì xót ruột lắm, lại nhớ phố, nhớ Hà Nội...

Khi Trung đoàn đến ATK Thái Nguyên, Đội Thiếu niên Quyết tử Thủ đô đã được phân chia ra: Những em đủ 15 tuổi được biên chế vào đơn vị chiến đấu. Số 14 tuổi biên chế thành trung đội võ trang. Còn lại, dưới 14 tuổi như hai anh em tôi thì được biên chế thành Đội Tuyên truyền, sau thành Đội Tuyên văn…

Cho đến nay, những Vệ Út năm xưa luôn gắn bó với nhau như anh em ruột thịt. Ngày Trung đoàn Thủ đô thực hiện cuộc lui quân thần kỳ ấy được các ông lấy làm ngày gặp mặt hằng năm. Vì nhờ có cuộc hành quân ấymà họ gặp và biết nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn