Vẹn nguyên ký ức của các cựu TNXP góp phần giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước
Cựu TNXP Lê Xuân Hân ở phường Hàm Rồng, tỉnh Thanh Hóa nhớ da diết những tháng ngày làm thầy giáo dạy cho đồng đội, nhớ những bữa cơm vội, vá đường xuyên đêm để vận chuyển người, lương thực, vũ khí vào chiến trường miền Nam. Nỗi nhớ ấy ông thường kể cho con, cho cháu như để được trút bầu tâm sự, để con, cháu hiểu và trân trọng hơn những cống hiến hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước.
Vừa tốt nghiệp phổ thông, tháng 9 năm 1972, ông Hân nhận được giấy gọi nhập ngũ tại đơn vị N293 - 2932 - P 31 (Quảng Bình). Với tinh thần “Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”, những con đường lửa 22B (Quảng Trạch); ngã Ba Mũi Vích, Quốc Lộ 1A, xã Quảng Hưng (Quảng Trạch)… đến những vùng sâu, vùng xa ngày ấy đều có dấu chân của ông và đồng đội.
Ông Hân xúc động kể: Những tháng ngày vất vả nhưng vui và ý chí quyết tâm ngút ngàn. Những trận mưa bom của giặc Mỹ cũng không làm gián đoạn việc thi công hàn gắn những con đường. Những bữa ăn vội vã, thiếu lương thực… vất vả, gian khổ là thế, nhưng tối nào tôi cũng tham gia dạy học cho đoàn viên. Vừa là chiến sĩ, vừa là thầy giáo nơi mưa bom bão đạn, công việc vất vả gấp đôi nhưng tôi vẫn luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao và là đối tượng cảm tình Đảng tại đơn vị”.
Theo lời ông Hân kể, sau 2 năm công tác, cuối năm 1974 ông được ra quân và thi đậu Đại học Giao thông đường thủy (Hải Phòng). Trải qua nhiều công việc, vị trí khác nhau và làm Giám đốc Công ty đóng tàu Thanh Hóa (nay là Công ty công nghiệp tàu thủy Hoàng Long) ông vẫn luôn đau đáu nhớ về đồng đội. Thương xót nhất là chứng kiến cảnh đồng đội hy sinh ngay trước mắt mình lúc tuổi mới 18, đôi mươi, trong đó có một anh nuôi trên mình còn chưa ráo mồ hôi ra đi mãi mãi. Trở về thời bình, ông Hân đang cùng với một số đồng đội thành lập ban liên lạc đại đội quê Triệu Sơn để mỗi năm được gặp gỡ ít nhất một lần cùng chia sẻ khó khăn, ôn lại kỷ niệm hào hùng của tuổi đôi mươi xả thân vì đất nước.



