Anh hùng Lực lượng vũ trang

VẾT CHÂN TRÊN BỜ CÁT - NĐC

Hà Tĩnh10/04/2026Nguyễn Trúc Linh (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi sinh ra ở một làng ven biển thuộc Hà Tĩnh. Những năm kháng chiến chống Pháp, tôi làm nhiệm vụ giao liên, thường xuyên đi lại giữa các làng để chuyển tin.

Một lần, tôi phải mang tài liệu gấp sang xã bên. Con đường nhanh nhất là đi dọc bờ biển lúc rạng sáng.

Cát khi ấy còn ướt, mỗi bước đi đều để lại dấu chân rất rõ.

Khi đi được một đoạn, tôi chợt nhận ra phía sau có dấu hiệu bị theo dõi. Nếu cứ tiếp tục, dấu chân sẽ dẫn thẳng đến điểm liên lạc.

Tôi dừng lại, tim đập mạnh.

Rồi tôi quyết định làm một việc mạo hiểm.

Tôi quay ngược lại, bước chồng lên chính dấu chân của mình để xóa bớt dấu vết. Sau đó, tôi men xuống sát mép nước, nơi sóng biển liên tục xóa đi mọi dấu chân.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

Tôi bèn chạy nhanh một đoạn, rồi cố tình để lại dấu chân dẫn về phía một lùm cây xa, như thể tôi đang trốn vào đó.

Xong xuôi, tôi vòng lại theo hướng khác, men theo bờ nước và tiếp tục hành trình.

Một lúc sau, tôi nghe tiếng người và ánh đèn phía sau – lính Pháp đã lần theo dấu chân giả mà tôi để lại.

Tôi lặng lẽ đi trong im lặng, giữ chặt tài liệu trong người.

Khi đến nơi an toàn, tôi mới dám dừng lại.

Nhiệm vụ hoàn thành.

Sau này, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ những vết chân trên bãi cát năm ấy.

Chúng không chỉ là dấu vết của một con người…

Mà là dấu vết của sự mưu trí, bình tĩnh giữa thời hoa lửa.

Chỉ cần đi sai một bước, mọi thứ có thể kết thúc.

Nhưng nếu biết cách xóa dấu… ta có thể giữ được cả một con đường cách mạng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn