VẾT CHÉM TRÊN THÂN TRE - NĐC
Thời kháng chiến chống Pháp, chúng tôi không thể để lộ dấu vết liên lạc. Vì vậy, anh em du kích nghĩ ra cách dùng vết chém trên thân tre làm tín hiệu.
Nếu thân tre còn nguyên, nghĩa là đường an toàn.
Còn nếu có một vết chém mới, nghĩa là phía trước có địch.
Một buổi trưa, tôi đi tuần tra quanh làng thì phát hiện lính Pháp đang tiến về phía con đường mòn qua lũy tre.
Đó cũng chính là lối đi quen thuộc của cán bộ.
Không kịp chạy đi báo, tôi rút dao, chém một nhát rõ vào thân tre ngay lối vào.
Xong xuôi, tôi nhanh chóng rời đi như không có chuyện gì xảy ra.
Một lúc sau, cán bộ từ ngoài làng tiến vào.
Anh bước đến gần lũy tre, rồi dừng lại khi nhìn thấy vết chém còn mới.
Anh đưa tay sờ nhẹ lên vết cắt, hiểu ngay tình hình.
Không đi tiếp, anh lặng lẽ rẽ sang con đường khác.
Chỉ vài phút sau, lính Pháp ập đến.
Chúng tiến vào lũy tre, lục soát khắp nơi, nhưng không phát hiện được gì.
Vết chém trên thân tre, trong mắt chúng, chỉ là dấu dao chặt bình thường của người dân.
Khi chúng rút đi, tôi quay lại nhìn thân tre.
Vết chém vẫn còn đó, nhưng lòng tôi đã nhẹ đi.
Chiều hôm ấy, cán bộ tìm gặp tôi và nói:
‘Vết chém của cậu hôm nay… đã giữ được cả một tuyến liên lạc.’
Tôi nhìn lũy tre quen thuộc.
Những thân tre giản dị ấy đã che chở cho chúng tôi suốt bao năm.
Và trong thời hoa lửa, chỉ cần một nhát dao nhỏ, nó đã trở thành dấu hiệu cứu người.
Đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy thân tre có vết chém, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…
Ngày mà một dấu hiệu tưởng như vô nghĩa… lại mang theo cả sự sống.”



