VỆT LỬA XÉ TRỜI ĐÊM
Đêm 27 tháng 12 năm 1972, sân bay Yên Bái chìm trong màn tối đặc quánh. Ngoài đường băng, những người lính kỹ thuật đang khẩn trương kiểm tra lần cuối chiếc MiG-21. Từ xa, tiếng bom vọng về từng hồi. Hà Nội và nhiều tỉnh miền Bắc đang phải hứng chịu cuộc tập kích dữ dội của những chiếc B-52 – loại máy bay được quân đội Mỹ gọi là “pháo đài bay”.
Trong buồng trực chiến, phi công Phạm Tuân lặng lẽ nhận nhiệm vụ. Anh hiểu rằng chuyến bay đêm nay vô cùng nguy hiểm. B-52 được bảo vệ bởi nhiều máy bay tiêm kích F-4, lại có hệ thống gây nhiễu ra-đa rất mạnh. Muốn tiếp cận được mục tiêu, người phi công không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn phải có bản lĩnh, sự bình tĩnh và kỹ thuật chính xác.
Phạm Tuân sinh năm 1947 tại quê lúa Thái Bình. Năm 1965, khi vừa tròn mười tám tuổi, anh nhập ngũ. Ban đầu, anh được cử đi học chuyên ngành kỹ thuật máy bay, nhưng bằng quyết tâm và sự khổ luyện, anh đã trở thành phi công chiến đấu. Những giờ bay gian khổ, những lần đối mặt với hiểm nguy đã rèn cho người thanh niên ấy một ý chí vững vàng.
Hơn chín giờ tối, mệnh lệnh xuất kích vang lên.
Chiếc MiG-21 lao nhanh trên đường băng rồi vút vào bầu trời đêm. Phía trước là những tầng mây đen, những luồng nhiễu dày đặc và đội hình máy bay địch đang tiến vào miền Bắc.
Qua máy liên lạc, sở chỉ huy liên tục thông báo khoảng cách đến mục tiêu. Phạm Tuân điều khiển máy bay tăng tốc, khéo léo vượt qua những chiếc F-4 hộ tống. Trong buồng lái chật hẹp, anh tập trung cao độ. Chỉ một sơ suất nhỏ, máy bay của anh có thể trúng tên lửa hoặc rơi vào đội hình địch.
Khi còn cách mục tiêu khoảng bốn kilômét, sở chỉ huy ra lệnh:
– Bắn!
Phạm Tuân vẫn bình tĩnh giữ đường ngắm. Anh muốn tiến gần hơn để bảo đảm tiêu diệt được mục tiêu.
Mệnh lệnh lần thứ hai rồi lần thứ ba vang lên. Đúng thời cơ, anh nhấn nút phóng. Hai quả tên lửa rời cánh MiG-21, lao thẳng về phía chiếc B-52.
Một quầng lửa lớn bùng lên giữa bầu trời.
“Pháo đài bay” khổng lồ của đối phương trúng đạn, bốc cháy dữ dội. Nhưng Phạm Tuân chưa kịp vui mừng. Những chiếc F-4 lập tức truy đuổi. Anh nhanh chóng kéo máy bay lên, lật nghiêng rồi cơ động thoát khỏi vòng vây. Với sự dẫn đường chính xác của sở chỉ huy và kỹ năng điêu luyện, chiếc MiG-21 trở về sân bay Yên Bái an toàn.
Khi bánh máy bay chạm xuống đường băng, những người lính mặt đất chạy đến ôm chầm lấy anh. Phạm Tuân đã trở thành phi công đầu tiên bắn rơi B-52 bằng máy bay tiêm kích và trở về an toàn.
Chiến công ấy không chỉ thuộc về riêng anh mà còn là kết quả của trí tuệ, lòng dũng cảm và sự phối hợp của biết bao cán bộ, chiến sĩ. Vệt lửa xé trời đêm năm ấy đã góp phần làm nên chiến thắng “Hà Nội – Điện Biên Phủ trên không”, khẳng định rằng không một thứ vũ khí hiện đại nào có thể khuất phục được ý chí bảo vệ Tổ quốc của nhân dân Việt Nam.
Tên tuổi Phạm Tuân từ đó trở thành biểu tượng đẹp đẽ của lòng quả cảm, của khát vọng chinh phục bầu trời và niềm tin mãnh liệt vào chiến thắng.



