Vết Phấn Trên Tấm Bảng Gỗ
Một lớp học tạm giữa rừng với tấm bảng gỗ thô sơ và những vết phấn còn dang dở đã lưu giữ ký ức về khát vọng học tập giữa chiến tranh.
Nguyễn Thị Liên từng là giáo viên dạy chữ cho trẻ em trong một vùng chiến khu. Lớp học của cô không có mái ngói, chỉ là một khoảng đất trống dưới tán cây, vài khúc gỗ làm ghế, và một tấm bảng được ghép từ những mảnh gỗ rừng. Phấn viết cũng hiếm, mỗi viên phải dùng rất tiết kiệm. Có khi Liên phải bẻ nhỏ từng đoạn để dùng dần. Dù hoàn cảnh thiếu thốn, lũ trẻ vẫn đến lớp đều đặn. Có em đi bộ hàng cây số, chân đất, áo vá, nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng lên khi được học chữ. Trong lớp có một cậu bé tên là Lý Văn Sơn, rất chăm học. Sơn viết chữ còn vụng về nhưng luôn cố gắng. Cậu thường ở lại sau giờ học để luyện thêm. Một ngày, khi Liên đang dạy, tiếng bom bất ngờ vang lên từ xa. Không lâu sau, cả khu vực trở nên hỗn loạn. Lớp học buộc phải giải tán gấp. Trước khi rời đi, Liên quay lại nhìn tấm bảng. Trên đó, Sơn đang viết dở một dòng chữ: “Sau này em muốn…” Chữ viết chưa kịp hoàn thành. Những ngày sau đó, lớp học không thể tiếp tục như trước. Nhiều gia đình phải sơ tán, lũ trẻ tản đi nhiều nơi. Liên không còn gặp lại Sơn nữa. Sau chiến tranh, cô quay lại nơi cũ. Tấm bảng gỗ vẫn còn, nằm nghiêng bên gốc cây, phủ đầy bụi và rêu. Cô lau nhẹ bề mặt. Dưới lớp bụi, vết phấn cũ vẫn còn mờ mờ, dòng chữ dang dở như vẫn chờ được viết tiếp. Liên đứng lặng rất lâu. Cô nói khẽ:
“Có những ước mơ chưa kịp nói hết… nhưng không vì thế mà mất đi.” Với Liên, vết phấn trên tấm bảng gỗ không chỉ là dấu tích của một lớp học, mà là biểu tượng cho khát vọng học tập, cho những ước mơ trong trẻo vẫn tồn tại giữa một thời hoa lửa đầy gian khó.



