VẾT SẸO THỜI HOA LỬA
Giữa nhịp sống hiện đại với bao bồn bề lo toan đôi khi chúng ta quên mất rằng ,nền hoà bình hôm nay được đánh đổi bằng biết xương máu và tuổi xuân của thế hệ cha anh. Và trong trái tim mỗi người Việt Nam, có những câu chuyện kể về”thời hoa lửa” vẫn luôn âm ỉ cháy , là minh chứng sống động cho tinh thần quả cam,bất khuất của dân tộc.Đối với tôi, câu chuyện ấy được lắng nghe từ chính người ông của mình- một người lính đã trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi chiến trường khốc liệt, người đã dành trọn tuổi thanh xuân cho lý tưởng thiêng liêng của tổ quốc. Ông tôi, ông Nguyễn Duy Hưng, nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang trong tim khát vọng cháy bỏng về một đất nước hoà bình,độc lập.Không chọn con đường của những chàng thanh niên xung phong xây dựng hậu phương,ông đã xung phong lên đường ra tiền tuyến,gia nhập một đơn vị bộ binh tinh nhuệ, nới sự sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tấc.Tuổi trẻ của ông không nhuốm màu hoa phượng sân trường,mà đc nhuộm bở màu xanh áo lính và mùi khói súng nồng nặc. Mặt trận mà ông chiến đấu là một trong những nơi ác liệt nhất trong cuộc khánh chiến chống Mỹ ông kể,cái đói,cái rét,sự thiếu thốn về mọi mặt là chuyện thường ngày.Nhưng điều ám ảnh ông hơn cả không phải là những con đói cồn cào hay những đêm đông rét,mà là hình ảnh những đồng đọi ngã xuống bên cạnh,là tiếng bom đạn xé tan bâu trời,là khoảng khắc sinh tử cận kề.Có lần,đợn vị ông bị bao vây,quân số thương vong liên tục,chính ông khi ấy chỉ là một người lính mới hai mươi tuổi,đã xung phong cùng một nhóm chiến sĩ nhỏ đột nhập vào căn cứ định để lấy lương thực.Dưới làn đạn như vãi thóc của kẻ thù,họ đã chiến đấu anh dũng,hy sinh một vài người,nhưng cuối cùng đã mang về được những bao gạo quý giá,cứu sống cả đơn vị khỏi cơn đói ông nhớ như in ánh mắt biết ơn của đồng đội,nụ cười gượng gạo nhưng đầy quyết tâm của họ và cảm giác nặng trĩu khi thấy những người bạn thân thiết nhất nằm lại nơi chiến trường. Hơn cả những trận đánh, điều khắc sâu trong tâm trí ông là tình đồng đội,thứ tình cảm thiêng liêng được tôi luyện trong khói lửa chiến trang.Ông kể về những đêm hành quân dài dưới mưa rừng,khi cả đoàn quân rã rời,ông đã thay phiên nhau cõng những người ốm yếu,chia sẻ từng ngụm nước,từng miếng ăn lương khô ít ỏi.Có lần , ông bị thương ở chân , nhưng không muốn làm phiền đến ai,ông đã tự mình băng bó vết thương,lấy cành cây làm gậy để tiếp tục hành quân cùng đơn vị.Ống nói,trong chiến tranh tình đồng đọi là sức mạnh lớn lao nhất,là điểm tựa tinh thần để người lính có thể vượt qua mọi khó khăn,thậm chí là đối mặt với cái chết .Ông vẫn giữ gìn cẩn thận một chiếc lược bộ dội cũ kỹ,kỷ vật của người đồng đội đã hy sinh trong một trận đánh. Mỗi khi nhìn thấy nó ,ông lại nhớ về người bạn chí cốt ,nhớ về những ngày tháng sát cánh bên nhau,cùng nhau chiến đấu, cùng nhau mơ về ngày hoà bình. Cuộc đời chiến đấu ông không chỉ có những khoảng khắc giản dị những ấm áp tình người.Ông từng tham gia một đọi quân tình nguyện sang giúp nước bạn Lào ở nơi đất khách quê người,ông với đồng đội đã nhận được sự giúo đỡ,đùm bọc của người dân địa phương.Có lần, trong một đột tấn công của địch ,dân làng dã dũng cảm che chở cho đơn vị ông,thậm chí còn nhường những vật dụng quý giá nhất của gia đình để làm nơi trú ẩn.Ông luôn ghi nhớ ân tình đó,và sau này,khu trở về quê hương,ông cũng luôn tâm niệm phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh,cống hiến của thế hệ cha anh,và sự đùm bọc của nhân dân Sau ngày giải phóng ,ông trở về với cuộc sống đời thời,mang theo những vết sẹo trên thân thể và một tâm hoinf đầy những câu chuyện ông không bao giờ quên những ngày tháng chiến đấu gian khổ,những người đồng đội đã hy sinh về tình động đội.Những điều đó đã hun đúc nên con người ông ngày hôm nay một người cha,người ông mẫu mưc luôn sống vì cộng đồng,luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người,và là tấm gương sáng cho thế hệ chúng tôi nói theo. Những câu chuyện về người ông chiến sĩ của tôi,về “thời hoa lửa” mà ông đã trải qa,không chỉ là những trang hồi ức cá nhân.Chúng là những bài học vô giá về lòng yêu nước nồng nàn,tinh thân hy sinh cao cả và sức mạnh phi thường của tinh thần đồng đội.Ông đã dậy tôi rằng,độc lập,tự do mà chúng ta đang có hôm nay là kết quả của biết bao máu xương công sức của các thế hệ đi trước.Ông vẫn luôn khuyên tôi phải sống sao cho xứng đáng với những gi ông cha đã đánh đổi.Dù không vòn trực tiếp cầm súng chiến đấu,nhưng ông tôi vẫn là người lính kiên cường trên mặt trận xây dưng và bảo vệ Tổ Quốc.Tinh thần xung phong,quyết chí của là nguồn độc lực,là tấm sương sáng để tôi là thế hệ trẻ không ngừng học tập,luyện tập,phát huy truyền thống cha anh,góp sưc mình xây dựng một Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh.Câu chuyện của ông,về “thời hoa lửa”,sẽ mãi là hành trang quý báu,là ngọn lửa thiêng liêng soi đường cho tôi trên chặng đường phía trước.



