Cựu chiến binh

VẾT SẸO TRƯỜNG SƠN

Hưng Yên21/12/2025HS lớp 8A - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều hôm ấy, cháu theo mẹ về thăm ông Quang– một thương binh Trường Sơn. Ông ngồi bên hiên nhà, chậm rãi uống chén trà nóng. Trên cánh tay, trên bả vai ông là những vết sẹo đã bạc màu theo năm tháng. Cháu từng nhiều lần tò mò, nhưng chưa bao giờ dám hỏi.

Hôm nay, nhân dịp ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, cháu lấy hết can đảm, nhẹ nhàng hỏi: “Ông ơi, sao trên người ông có nhiều vết sẹo thế ạ?”

Ông nhìn cháu, mỉm cười hiền hậu. Ông đặt bàn tay chai sạn lên vai cháu và nói: “Đó là những vết sẹo của Trường Sơn, cháu ạ. Mỗi vết sẹo là một câu chuyện.”

Rồi ông bắt đầu kể…

Trên người ông có hơn mười vết sẹo lớn nhỏ. Có vết lồi lên như vỏ cây già, có vết dài ngoằn ngoèo như con suối cạn. Mỗi vết sẹo là một dấu ấn của chiến tranh, không thể xóa nhòa.

Vết sẹo dài trên vai là do mảnh bom trong một trận đánh ác liệt. Hôm ấy, đơn vị ông đang mở đường cho xe ra tiền tuyến thì máy bay địch bất ngờ ập đến. Bom trút xuống như mưa. Đất đá tung lên, khói lửa mù mịt. Ông bị hất văng xuống hố, máu chảy ướt áo. Nhưng khi tỉnh lại, điều đầu tiên ông hỏi là:
“Đường thông chưa? Xe có qua được không?”

Vết sẹo ở bụng là dấu tích của sốt rét rừng. Những cơn sốt đến bất ngờ giữa đêm Trường Sơn lạnh buốt. Người run lên bần bật, môi tím tái, nhưng ông và đồng đội vẫn phải bám đường, giữ mạch giao thông không gián đoạn. Có những đêm, đồng đội phải thay nhau dìu ông đi, vừa đi vừa động viên:
“Ráng lên, qua được đêm nay là sống.”

Vết sẹo ở chân là do đá sạt khi mở đường. Trời mưa lớn, đất mềm, đá từ trên cao đổ ập xuống. Ông bị vùi lấp một phần cơ thể. Đồng đội đào bới trong mưa bom, kéo ông lên giữa ranh giới sống – chết. Ông giữ lại vết sẹo ấy như một lời nhắc nhớ về tình đồng đội sâu nặng hơn máu thịt.

Mỗi khi trái gió trở trời, các vết thương lại nhức buốt. Có những đêm đau đến không ngủ được. Cháu và các em thường lo lắng hỏi:
“Ông có đau không?”

Ông cười, nụ cười hiền mà kiên nghị:
“Đau chứ, nhưng đáng. Vì nếu không có những vết sẹo này, làm sao có ngày hôm nay.”

Ông khẽ vuốt nhẹ lên những vết sẹo trên cánh tay mình rồi nói chậm rãi:
“Những vết sẹo này không phải để khoe, mà để nhớ. Nhớ một thời hoa lửa, nhớ những người đã nằm lại Trường Sơn để đất nước được hòa bình.”

Nghe ông kể, cháu hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có, mà được đổi bằng máu, nước mắt và cả những vết sẹo không bao giờ lành trên thân thể người lính.

Những vết sẹo Trường Sơn trên người ông không chỉ là dấu tích của chiến tranh, mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước, sự hy sinh và trách nhiệm của thế hệ hôm nay – phải sống xứng đáng với những gì cha ông đã đánh đổi để giữ gìn non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn