Cựu chiến binh

Vết Thẹo Đại Ngàn: Ký Ức Thượng Sĩ Siu Nhéc

Gia Lai24/08/2026Đoàn xã Ia Boòng (Đoàn xã Ia Boòng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1966, giữa những ngày cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go và quyết liệt nhất, người thanh niên Gia Rai – Siu Nhéc – quyết định rời nương rẫy, xếp lại ước mơ riêng để lên đường nhập ngũ. Anh được biên chế về lực lượng Tỉnh đội Gia Lai, gắn bó máu thịt với Tiểu đoàn 12 – đơn vị nòng cốt chuyên bám thắt các địa bàn xung yếu của vùng đất Tây Nguyên bạt ngàn nắng gió.

Một thập kỷ khói lửa (1966 – 1975)

10 năm trong quân ngũ là trọn một thập kỷ tuổi trẻ của Siu Nhéc gắn liền với tiếng súng, khói bom và những cơn mưa rừng dai dẳng. Là người con của núi rừng, Siu Nhéc thông thuộc từng vạt rừng, con suối, từng lối đi tắt qua dốc đá. Bản lĩnh kiên cường, sự mưu trí và tính cách xông xáo đã giúp anh dần trưởng thành qua hàng trăm trận đánh lớn nhỏ.

Từ một chiến sĩ bộ binh, anh được tin tưởng giao nhiệm vụ Tiểu đội trưởng, rồi phát triển lên Thượng sĩ, Trung đội phó. Trên cương vị người chỉ huy cấp trung đội, Siu Nhéc luôn là ngọn cờ đầu trong những trận luồn sâu đánh càn, chốt giữ căn cứ và tập kích đồn bốt địch.

Thế nhưng, những năm tháng nếm mật nằm nằm gai dưới mưa bom đạn nát, bám trụ các thung lũng sương mù và chịu đựng cơn sốt rét rừng ác tính liên miên đã vắt kiệt sức khỏe của anh. Cùng với những tổn thương thể chất dồn dập qua hàng trăm ngày đêm hành quân thiếu ăn, thiếu nước, cơ thể người trung đội phó dạn dĩ dần suy kiệt. Khi lá cờ chiến thắng tung bay trên khắp miền Nam vào tháng 4 năm 1975, đất nước thu về một mối, Siu Nhéc đã mang trong mình chứng bệnh mạn tính hiểm nghèo của rừng già.

Giữ bình yên ngày hòa bình (1975 – 1976)

Sau ngày giải phóng, dù sức khỏe sa sút nghiêm trọng, Thượng sĩ Siu Nhéc vẫn chọn tiếp tục ở lại đơn vị thêm một năm để cùng Tỉnh đội Gia Lai ổn định địa bàn. Giai đoạn 1975 – 1976, Tây Nguyên đối mặt với nhiều xáo trộn hậu chiến và sự phá hoại của các toán FULRO.

Dù nhiều đêm phải vật lộn với những cơn đau và từng đợt sốt rét hành hạ, người Trung đội phó vẫn kiên trì cùng anh em bám dân, bám buôn làng. Anh dùng chính tiếng nói ruột thịt và uy tín của một người con Gia Rai để làm công tác dân vận, giải thích cho bà con hiểu chính sách cách mạng, vận động mọi người tăng gia sản xuất và giữ gìn an ninh trật tự.

Trở về giữa lòng buôn làng (1976)

Năm 1976, tròn 10 năm cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc, Thượng sĩ Siu Nhéc chính thức nhận quyết định xuất ngũ. Qua giám định y khoa, anh được xếp hạng bệnh binh với tỷ lệ mất sức lao động 61%.

Rời quân ngũ với chiếc ba lô sờn màu và bộ hồ sơ bệnh binh, Siu Nhéc trở về quê nhà. Dù những đợt bệnh tái phát khiến anh không thể làm việc nặng như trước, nhưng ý chí của người trung đội phó Tiểu đoàn 12 năm xưa vẫn chưa bao giờ lay chuyển. Về với đời thường, anh tiếp tục là chỗ dựa tinh thần cho con cháu, gương mẫu trong các phong trào địa phương, tiếp tục gìn giữ phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ giữa đại ngàn Gia Lai hùng vĩ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn