VẾT THƯƠNG DA CAM
Chiến tranh đã lùi xa, tiếng bom rơi đạn nổ chỉ còn vang vọng trong ký ức của những người từng đi qua thời hoa lửa. Nhưng có một nỗi đau vẫn còn ở lại, dai dẳng và âm thầm, đó là hậu quả của chất độc da cam. Năm 1971, ông Trịnh Đình Ly, quê hương thôn Lam Đạt- xã Thiệu Tiến- tỉnh Thanh Hoá ra trận tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ khi mới mười chín tuổi.
Mọi người kể những câu chuyện xưa
Đã trở thành huyền thoại
Và viết nên bao bài ca để ngàn năm hát mãi”
Chiến tranh đã lùi xa, tiếng bom rơi đạn nổ chỉ còn vang vọng trong ký ức của những người từng đi qua thời hoa lửa. Nhưng có một nỗi đau vẫn còn ở lại, dai dẳng và âm thầm, đó là hậu quả của chất độc da cam. Năm 1971, ông Trịnh Đình Ly, quê hương thôn Lam Đạt- xã Thiệu Tiến- tỉnh Thanh Hoá ra trận tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ khi mới mười chín tuổi. Trên những cánh rừng Trường Sơn bạt ngàn, máy bay địch gầm rú, rải xuống những cơn mưa hóa chất màu trắng đục. Không ai biết đó là gì, chỉ thấy lá cây rụng trơ cành, suối cạn, đất đai khô cháy. Người lính vẫn bước tiếp, bởi phía sau là Tổ quốc, là gia đình, là ước mơ ngày hòa bình. Chiến tranh kết thúc, ông trở về bên gia đình với tấm huân chương trên ngực và những cơn ho kéo dài trong lồng ngực. Rồi khi con ông ra đời, mang trong mình căn bệnh bẩm sinh. Bác sĩ nói nguyên nhân có thể do di chứng chất độc da cam. Từ đó, gia đình ông hiểu rằng chiến tranh chưa hề kết thúc – nó chỉ đổi cách tồn tại. Không còn tiếng súng, nhưng có những đứa trẻ sinh ra không lành lặn. Không còn bom đạn, nhưng có những bà mẹ khóc cạn nước mắt khi nhìn con không được như những bạn cùng trang lứa. Chất độc da cam đã gieo rắc nỗi đau qua nhiều thế hệ, để lại những vết thương không nhìn thấy bằng mắt thường nhưng khắc sâu trong số phận con người. Thời hoa lửa là thời của lòng yêu nước, của sự hy sinh cao cả. Nhưng cũng chính thời ấy đã để lại bài học xót xa về chiến tranh và trách nhiệm của nhân loại đối với hòa bình. Chúng ta không được phép quên, bởi quên đi là vô tình để nỗi đau lặp lại.
Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, mỗi người trẻ cần biết trân trọng quá khứ, sẻ chia với các nạn nhân chất độc da cam, và chung tay xoa dịu những mất mát mà chiến tranh để lại. Bởi hòa bình không chỉ là không có chiến tranh, mà còn là khi những vết thương cũ được chữa lành bằng tình người và trách nhiệm. Vào thời bình, bom đạn chiến tranh chỉ còn được biết qua những trang sách, trong những lời ca hay những thước phim tư liệu ngắn. Có những năm tháng đã đi qua nhưng chưa bao giờ lùi xa trong ký ức dân tộc. Đó là những năm tháng đất nước chìm trong bom đạn, khói lửa chiến tranh, nơi tuổi trẻ không chỉ biết ước mơ mà còn biết hiến dâng, nơi hoa vẫn nở giữa lửa đạn, nơi con người sống, chiến đấu và yêu nước bằng cả trái tim mình. Và hôm nay, chúng ta cùng trở về với “Thời hoa lửa” để lắng nghe câu chuyện về một thời chiến tranh chống Mỹ gian khổ nhưng vô cùng anh dũng, đau thương nhưng rực rỡ niềm tin và khát vọng hòa bình. Đối với cá nhân tôi và các đoàn viên Chi đoàn trường mầm non Thiệu Vũ, buổi gặp gỡ hôm nay không chỉ là để hoàn thành nhiệm vụ đoàn giao phó, mà còn là dịp được trải nghiệm, được lắng nghe những câu chuyện xưa đã qua dần trở về quên lãng. Qua đó đã thắp lên niềm biết ơn sâu sắc đến các người lính – những bậc anh hùng vì đất nước quên thân và có trách nhiệm lưu truyền, gìn giữ, tiếp nối thế hệ mai sau.



