Anh hùng Lực lượng vũ trang

Vết thương giữa đường tiến công

Lô cốt đầu cầu đã hiện rõ trong màn sương nhạt của buổi sớm. Người chiến sĩ quê Cao Bằng cùng những đồng đội còn lại tiếp tục bám sát bờ đất, từng chút một tiến về phía trước. Tiếng súng vẫn vang lên từng đợt, lúc gần lúc xa, làm mặt đất rung nhẹ dưới khuỷu tay anh. Anh không còn nghĩ đến quãng đường đã đi qua. Trong đầu chỉ còn nhiệm vụ trước mắt và đội hình đang tiếp tục tiến công phía sau. Tổ trưởng Lâm khẽ ra hiệu di chuyển.

Cao Bằng11/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Vết thương giữa đường tiến công

Lô cốt đầu cầu đã hiện rõ trong màn sương nhạt của buổi sớm.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng cùng những đồng đội còn lại tiếp tục bám sát bờ đất, từng chút một tiến về phía trước. Tiếng súng vẫn vang lên từng đợt, lúc gần lúc xa, làm mặt đất rung nhẹ dưới khuỷu tay anh.

Anh không còn nghĩ đến quãng đường đã đi qua.

Trong đầu chỉ còn nhiệm vụ trước mắt và đội hình đang tiếp tục tiến công phía sau.

Tổ trưởng Lâm khẽ ra hiệu di chuyển.

Cả tổ bò thấp qua một khoảng trống hẹp giữa hai ụ đất.

Đúng lúc ấy, một tiếng động sắc gọn vang lên.

Người chiến sĩ trẻ cảm thấy một luồng đau buốt chạy dọc chân.

Anh khựng lại theo phản xạ, hơi thở nghẹn trong lồng ngực.

Bùn đất lạnh ngắt thấm vào người.

Anh cắn chặt răng để không bật thành tiếng.

Tổ trưởng Lâm lập tức quay lại:

— Bị thương à?

Anh gật đầu rất khẽ.

Cơn đau lúc đầu chỉ như một nhát dao nóng, rồi nhanh chóng lan ra khiến chân nặng trĩu. Anh cố cử động thử và cảm thấy đau nhói.

Trong khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên anh nghĩ đến khả năng mình không thể tiếp tục tiến lên như trước.

Một cảm giác lo lắng tràn qua.

Không phải lo cho bản thân nhiều bằng lo rằng mình sẽ làm chậm đồng đội.

Hòa bò tới kiểm tra nhanh rồi nói nhỏ:

— Vết thương không nhẹ, nhưng còn tỉnh táo là tốt. Phải giữ bình tĩnh.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng hít một hơi thật sâu.

Anh nhớ những lần từng giúp thương binh trên đường hành quân.

Không ngờ giờ đây chính mình lại nằm giữa đường tiến công với cơn đau đang giằng xé từng nhịp.

Tiếng súng phía trước vẫn không ngừng.

Đội hình phía sau vẫn tiếp tục vượt lên.

Anh nhìn những bóng đồng đội đang tiến về phía lô cốt mà lòng nóng như lửa đốt.

Anh khẽ nói:

— Đừng vì tôi mà dừng lại.

Tổ trưởng Lâm nhìn anh rất lâu rồi đáp:

— Không ai bỏ đồng đội. Nhưng nhiệm vụ cũng không được dừng.

Câu nói ấy khiến anh vừa thấy ấm lòng, vừa thấy trách nhiệm nặng hơn.

Hòa nhanh chóng băng tạm vết thương bằng những gì có trong túi cứu thương nhỏ. Động tác của anh vừa khẩn trương vừa cẩn thận.

Cơn đau vẫn còn, nhưng sự bình tĩnh của đồng đội giúp người chiến sĩ trẻ lấy lại tinh thần.

Anh cố gượng dậy.

Chân đau nhói khiến mồ hôi túa ra dù trời lạnh.

Tổ trưởng đỡ lấy vai anh:

— Đi được không?

Anh nghiến răng:

— Tôi còn đi được.

Không ai yêu cầu anh phải tỏ ra mạnh mẽ.

Nhưng anh hiểu rằng lúc này điều quan trọng là giữ cho mình tỉnh táo và không để nỗi đau làm mất ý chí.

Cả tổ tiếp tục di chuyển chậm hơn trước.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng phải dựa nhiều vào đồng đội, nhưng anh vẫn cố giữ khẩu súng chắc trong tay và bám đội hình.

Mỗi mét đường lúc này trở nên dài gấp nhiều lần.

Anh nghe rõ tiếng tim mình đập, tiếng hơi thở nặng nhọc của chính mình và tiếng động của đồng đội đang dìu anh tiến lên.

Trong cơn đau, anh chợt nhớ đến mẹ.

Nhớ những lần bị ngã khi còn nhỏ, mẹ thường bảo:

— Đau thì cứ đau, nhưng phải đứng dậy được.

Ý nghĩ ấy khiến mắt anh cay xè.

Anh không muốn gục xuống giữa con đường mà bao đồng đội đã mở bằng mồ hôi và máu.

Khi đến được một vị trí an toàn hơn phía sau bờ đất, cả tổ dừng lại trong giây lát.

Người chiến sĩ trẻ tựa lưng vào đất, thở dốc.

Tổ trưởng Lâm nhìn anh rồi nói nhỏ:

— Cậu đã làm tốt rồi.

Nghe câu ấy, anh bỗng thấy cơn đau như dịu đi phần nào.

Anh hiểu rằng đôi khi lòng dũng cảm không nằm ở việc không bị thương.

Mà nằm ở việc khi bị thương vẫn giữ được bình tĩnh, không bỏ cuộc và không để đồng đội mất niềm tin.

Phía trước, trận đánh vẫn tiếp diễn.

Phía sau, những người lính bị thương đang được đồng đội chăm sóc.

Giữa làn khói mờ của buổi sớm Đông Khê, người chiến sĩ quê Cao Bằng cảm nhận sâu sắc hơn bao giờ hết giá trị của tình đồng đội.

Vết thương trên chân rồi sẽ lành theo thời gian.

Nhưng ký ức về bàn tay đồng đội đỡ lấy vai mình giữa đường tiến công sẽ theo anh suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn