Vết thương không thể lành
Cách đây 80 năm,tại Quảng trường Ba Ðình lịch sử, Bác Hồ đã đọc bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hoà,80 năm đã đi qua và khép lại, biết bao thế hệ cha anh đã gửi gắm thanh xuân cho Tổ Quốc nằm lại nơi biên cương, họ là những chàng trai cô gái đi qua chiến tranh giành độc lập bằng đôi chân chần,một trái tim kiên trung và sự nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Cách đây 80 năm,tại Quảng trường Ba Ðình lịch sử, Bác Hồ đã đọc bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập khai
sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hoà,80 năm đã đi qua và khép lại, biết bao thế hệ cha anhđã gửi gắm thanh xuân cho Tổ Quốc nằm lại nơi biên cương, họ là những chàng trai cô gái đi quachiến tranh giành độc lập bằng đôi chân chần,một trái tim kiên trung và sự nhiệt huyết của tuổitrẻ.Những năm tháng ấy gọi bằng “Thời Hoa Lửa” ở cái thời có nhiều lời nói dối nhất: “ Khi nào thốngnhất con trở về” .Có những hành trình không được đo bằng năm tháng mà bằng những giọt nướcmắt và nụ cười của cả một dân tộc , lịch sử được viết lên bằng máu bằng xương của biết thế hệanh hùng đã hoà vào lòng đất. Cái giá của hoà bình đắc lắm!.Là hơn hơn 1,2 triệu liệt sĩ đã hysinh, để lại nỗi đau không thể thay thế cho những trái tim của người mẹ Việt Nam anh hùng.Hoà bình rồi nhưng có những người lại mang trong mình những cuộc chiến chưa từng kết thúc,trong đầu vẫn vang vọng tiếng súng tiếng đạn nổ bom rơi.Ðó là những người lính ở khu Ðiều dưỡng thương binh tâm thần kinh Nghệ An ,nơi nuôi dưỡng vàđiều trị, phục hồi chức năng cho 78 thương binh, bệnh binh tâm thần, ký ức của các Bác đã ở lạinơi chiến trường , những nổi đau vẫn còn ở đó vẫn nhức nhói ngày đêm ,những trận đánh tànkhốc vẫn luôn dày vò trong tâm trí họ.Qua cánh cổng sắt của khu điều trị đâu đó vẫn vang vọng những âm thanh:"xung phong, tiếnlên". Người ta gọi họ là những bệnh nhân tâm thần. Nhưng đâu ai biết được ở cái thời hoa lửa nămnào họ là những người lính sống hết mình cho Tổ Quốc để rồi khi trở về cuộc chiến đã kết thúc ởchiến trường nhưng nó vẫn tiếp diễn ở tâm trí của những người lính như mới vừa hôm qua,họ từnglà những người tỉnh táo nhất anh dũng nhất, ra đi khi mái tóc còn xanh gác lại bao ước mơ củatuổi mười tám đôi mươi làm quen với súng đạn sống với lý tưởng cao đẹp” Không có gì quý hơnđộc lập tự do”.Nhưng giờ đây bước chân của những người viết lên lịch sử đã chậm, mái móc đã bạc, đôi bàn tayngày càng run đi ,đầu óc lại lúc tỉnh lúc mê, di chứng do chiến tranh để lại cho họ là những vấnđề về tâm lý, họ quên cả tên mình nhưng vẫn nhớ như in những đồng đội đã ngã xuống, nhớ từngbài thơ bài hát về Bác Hồ, có những bác lúc nào cũng tươi cười nhưng khi nhắc về gia đình nhưngkhi nhắc về gia đình họ lại ôm mặt khóc nức nở,những mảnh đạn , mãnh bom đã tàn phá cơ thểcủa những người lính, có bác Khắp người là biết bao mảnh kim khí găm sâu vào tay, chân, làm hỏng 2 mắt nặng và trở thành thương binh khi chỉ mới 21 tuổi :"Hòa bình á, có thấy được đâu. Tôikhông được thấy nữa lúc hơn 20 tuổi, nhưng mà đẹp, chắc là đẹp đấy!"Khi đất nước đã không còn bóng giặc , đêm về trong căn phòng nhỏ là nơi ở của người cựu chiếnbinh Nguyễn Văn Cường, quê ở xã Hoa Thành (Yên Thành), năm nay đã ngoài 60 tuổi, là thươngbinh nặng. Ông từng tham gia chiến đấu ở chiến trường biên giới Tây Nam và bị thương trong mộttrận chiến sinh tử với Khmer đỏ. Cựu chiến binh Nguyễn Văn Cường nhớ lại: “Tôi nhập ngũ năm1978, thuộc Quân đoàn 4, Sư đoàn 9, tham gia vào chiến đấu ở chiến trường Tây Nam. Vào 2hsáng, ngày 1 tháng 1 năm 1979, Khmer đỏ bất ngờ tập kích vào trung đội của chúng tôi. Khichúng tôi đang ở dưới hầm trú ẩn, thì trúng đạn pháo. Toàn bộ hầm bị vùi lấp, tôi sau đó bịthương ở đầu và được đưa đi chữa trị”.Những dòng hồi ức không còn liền mạch từ khi trở về từcuộc chiến, kể từ lần đó ông không còn là chính mình nữa lúc tỉnh rồi lúc mê, ông bắt đầu thumình lại và không thể ngủ . Khi lên cơn ông thường bị kích động; trong vườn nhà ông thường đàonhững hầm trú ẩn, dùng que, gậy làm súng để chiến đấu...Sau đó ông được gia đình đưa đến Khu Ðiều dưỡng thương binh tâm thần kinh Nghệ An. Sau quátrình chăm sóc, điều trị, giờ đây, sức khoẻ của cựu chiến binh Nguyễn Văn Cường đã tốt hơn.Những người thương binh dù đã trải qua muôn vàng đau đớn và mất mát nhưng họ vẫn là nhữngngười lính cụ Hồ kiên cường, bất khuất họ đã sống một cuộc đời rực rỡ để rồi khi trở về từ thờihoa lửa ấy, họ đã để quên lại ký ức ở nơi chiến trường đỏ máu ,sự tàn khốc của chiến tranh đãdằn xé tâm trí của những người lính cho đến tận bây giờ. Nếu họ đã sống rực rỡ như thế trongnhững thời bom đạn,thì thế hệ trẻ ngày nay càng không được phép thờ ơ quên đi những công laoto lớn ấy.Lịch sử không phải chỉ để học thuộc mà là để khắc ghi vào trong tim , để biết ơn và tự hào vìnhững chiến thắng vẻ vang của dân tộc,để cho ta biết kính cẩn nghiên mình với các anh hùng liệtsỹ đã hiến dân trọn thanh xuân của mình cho tổ quốc.Thế hệ ngày này được sống trong thời bìnhđược hát vang quốc ca dưới lá cờ đỏ sau vàng , được đi rong rủi khắp nơi, được ước mơ và hyvọng đó là đánh đổi bằng sự hy sinh của những con người đã ngã xuống vì hoà bình của cả dântộc.



