Anh hùng Lực lượng vũ trang

Vết thương thứ hai

Trận đánh vẫn tiếp diễn. Sau vết thương đầu tiên, Cù Chính Lan vẫn ở lại cùng đồng đội. Anh động viên mọi người giữ vững tinh thần và tiếp tục thực hiện nhiệm vụ được giao. Những người lính bên cạnh nhiều lần khuyên anh nghỉ ngơi. Nhưng Lan chỉ lắc đầu. — Còn nhiệm vụ thì còn cố gắng cùng anh em. Đêm trên núi lạnh buốt. Khó khăn vẫn nối tiếp khó khăn.

Nghệ An24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Vết thương thứ hai

Trận đánh vẫn tiếp diễn.

Sau vết thương đầu tiên, Cù Chính Lan vẫn ở lại cùng đồng đội. Anh động viên mọi người giữ vững tinh thần và tiếp tục thực hiện nhiệm vụ được giao.

Những người lính bên cạnh nhiều lần khuyên anh nghỉ ngơi.

Nhưng Lan chỉ lắc đầu.

— Còn nhiệm vụ thì còn cố gắng cùng anh em.

Đêm trên núi lạnh buốt.

Khó khăn vẫn nối tiếp khó khăn.

Trong lúc trận đánh đang diễn ra quyết liệt, Cù Chính Lan lại bị thương thêm một lần nữa.

Đồng đội lập tức chạy tới.

Một chiến sĩ lo lắng:

— Anh Lan, lần này anh phải ra phía sau thôi!

Người khác cũng nói:

— Chúng tôi sẽ thay phần việc của anh.

Lan nhìn những gương mặt quen thuộc dưới ánh đèn mờ.

Anh hiểu sự lo lắng của họ.

Nhưng anh cũng hiểu rằng điều quan trọng nhất lúc ấy là giữ vững tinh thần của cả đơn vị.

Anh khẽ đáp:

— Anh em đừng lo cho tôi quá. Hãy tập trung vào nhiệm vụ.

Câu nói ấy khiến mọi người vừa cảm động vừa khâm phục.

Theo các tư liệu lịch sử, trong trận đồn Cô Tô, Cù Chính Lan bị thương hai lần nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu và động viên đồng đội. Chỉ đến khi bị thương rất nặng lần thứ ba, ông vẫn cố gắng chỉ hướng tiến công cho đơn vị cho đến khi trận đánh kết thúc. (qdnd.vn)

Một chiến sĩ trẻ sau này nhớ lại:

Điều khiến anh em kính phục không phải vì Cù Chính Lan không biết đau.

Mà bởi trong hoàn cảnh khó khăn, anh vẫn nghĩ đến người khác trước khi nghĩ đến bản thân mình.

Thời gian trôi qua.

Trận đánh dần đi đến giai đoạn cuối.

Những người lính vẫn sát cánh bên nhau như những ngày đầu cùng nhập ngũ.

Không ai muốn bỏ lại đồng đội phía sau.

Không ai muốn chùn bước trước thử thách.

Và chính tinh thần ấy đã giúp họ vượt qua những giờ phút khó khăn nhất.

“Vết thương thứ hai” vì thế không chỉ là một dấu mốc trong trận đánh.

Đó còn là minh chứng cho ý chí và trách nhiệm của một người lính trẻ.

Bởi đôi khi, lòng dũng cảm không nằm ở việc làm những điều phi thường.

Mà nằm ở chỗ dù gặp khó khăn, con người vẫn giữ được niềm tin, vẫn nghĩ đến tập thể và vẫn cố gắng hoàn thành phần việc của mình.

Cù Chính Lan đã để lại cho đồng đội hình ảnh như thế — một người lính bị thương nhưng không để nghịch cảnh làm suy giảm tinh thần trách nhiệm đối với nhiệm vụ và những người bên cạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn