Bài viết

"Vì đất nước anh không còn bước tiếp được nữa..."

Ninh Bình11/05/2026BCH Đoàn phường Lê Hồ (Ninh Bình)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm 10.3.1975, tại chiến trường Phước Lâm (H.Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam), một tiếng nổ vang lên đã thay đổi cuộc đời ông Nữa. Một quả mìn đã cướp đi hai chân của chàng đặc công quả cảm. Ông được đưa về tuyến sau, điều trị trong bệnh viện. Trong thời gian ông nằm viện, có một nữ chiến sĩ quân y đã viết thư báo tin cho bà Hoa về tình trạng của ông. Bà cũng đang dốc sức phục vụ chiến dịch nên không thể đến thăm, nhưng tin tức về người yêu bị thương nặng đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng bà.

Sau ngày đất nước thống nhất, lời hứa năm xưa thôi thúc bà Hoa lên đường tìm kiếm người yêu. Bà xin nghỉ phép, đạp xe khắp các bệnh viện ở miền Trung để tìm ông. Hành trình tìm kiếm đầy gian nan, nhưng tất cả những gì bà nhận được chỉ là những cái lắc đầu, những câu trả lời vô vọng: "Anh Nữa được chuyển ra bắc để điều trị, không biết sống chết ra sao". Dẫu tuyệt vọng, nhưng bà không bỏ cuộc. Bà tiếp tục đạp xe gần 50 km về Điện Ngọc, tìm đến gia đình ông Nữa. Mọi nỗ lực tưởng chừng như vô vọng khi bà tiếp tục nhận được những câu trả lời trống rỗng.

Ở một nơi nào đó, ông Nữa cũng đang đối mặt với sự giằng xé nội tâm. Biến cố đã khiến ông mất đi đôi chân, mất đi khả năng chiến đấu, và hơn hết là mất đi sự tự tin của một người lính. Ông không muốn trở thành gánh nặng cho người con gái mình yêu. Ông viết thư, động viên bà Hoa hãy quên mình đi và tìm một hạnh phúc mới. "Ngày trước anh hứa với em trọn vẹn, nhưng bây giờ vì đất nước anh đã không còn bước tiếp được nữa, mong em sẽ tìm một hạnh phúc mới. Trước đây, khi còn đôi chân thì anh sẽ gánh vác mọi công việc để người bạn đời của anh đỡ vất vả, nhưng giờ anh không còn đôi chân nữa nên không muốn em khổ vì anh", ông Nữa nhớ lại một phần nội dung bức thư.

Lá thư ấy không chỉ là sự từ bỏ, mà còn là nỗi đau của một người đàn ông muốn giải thoát cho người phụ nữ của mình. Nhưng ý chí sắt đá của một nữ quân y như bà Hoa không dễ dàng buông xuôi. Bà hiểu rõ tình cảm của ông. Lá thư của ông không làm bà nản lòng, mà ngược lại, càng củng cố thêm niềm tin vào tình yêu mà họ đã cùng vun đắp. Bỏ qua những lời mai mối, những lời tán tỉnh của biết bao người, bà Hoa vẫn giữ trọn vẹn sự thủy chung với mối tình đầu.

Ngay sau đó, một bức thư hồi âm được gửi đến tay ông Nữa với nội dung hết sức ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: "Anh yên tâm, dù anh còn bước đi hay không em vẫn giữ trọn lời hứa của chúng mình. Quãng đời còn lại hãy để em làm đôi chân của anh".

Sau lời hồi đáp ấy, cuối năm 1976, trước sự chứng kiến của gia đình, đồng đội, họ đã chính thức nên vợ thành chồng. Một đám cưới giản dị nhưng chứa đựng một tình yêu vĩ đại, một lời hứa đã được thực hiện sau bao khó khăn, thử thách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn