Cựu Thanh niên xung phong

Vị Mặn Của Gian Khổ – Vị Ngọt Của Tình Đồng Chí

Chú Phạm Văn Tám (sinh năm 1950), hội viên Hội Cựu Thanh niên Xung phong, hiện sinh sống tại Phú Thạnh B, xã Phú Quới, tỉnh Vĩnh Long. Trong những năm tháng chiến đấu tại chiến trường biên giới Tây Nam trong đội hình Tiểu đoàn 1 Thanh niên Xung phong Cửu Long, chú đã trải qua vô vàn gian khổ. Đặc biệt là những ngày thiếu ăn đến mức phải sống nhờ hạt bo bo, hay gom góp từng đồng xu ít ỏi để mua muối. Với chú, đó không chỉ là nỗi khắc nghiệt của chiến tranh, mà còn là ký ức đẹp về sự sẻ chia, lòng

Vĩnh Long21/11/2025BCH LCĐ Khoa Luật - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng bảo vệ biên giới Tây Nam luôn là phần ký ức đặc biệt trong cuộc đời chú Phạm Văn Tám – một cựu Thanh niên Xung phong của Tiểu đoàn 1, lực lượng Thanh niên Xung phong Cửu Long. Ở nơi chiến trường khốc liệt ấy, người lính không chỉ đối diện bom đạn, mà còn đối diện một thử thách âm thầm nhưng dài dẳng: cái đói.

Chú kể, thời điểm đó con đường vận chuyển tiếp tế vô cùng gian nan. Kho lương thực cạn dần, cả đơn vị gần như không còn gạo để ăn. Thay vào đó, họ phải bám vào một loại lương thực thô ráp: hạt bo bo. Bữa ăn thiếu trước hụt sau, còn chế độ bổng lộc thời ấy chỉ vỏn vẹn 50 xu – số tiền ít ỏi mà người lính phải tính toán từng đồng để mua vài thứ thiết yếu.

“Chủ yếu là mua muối với bột ngọt, nhiều lúc còn không đủ mua đường,” chú nhớ lại. Muối – tưởng như chỉ là thứ gia vị đơn giản – lại chính là thứ giúp họ duy trì sức lực, chống chọi mệt mỏi và nắng gió. Bởi vậy, mỗi hạt muối thời chiến đều quý giá hơn cả vàng.

Thế nhưng, trong gian khó luôn ánh lên tinh thần lạc quan và tình đồng đội ấm áp. Chỉ một chút gạo được tiếp tế thôi cũng khiến cả đơn vị rộn ràng. Chú kể: “Lúc có gạo thì cũng đâu có nhiều, nhưng mừng lắm. Trộn gạo với bo bo nấu chung mà ăn ngon lạ lắm.” Giữa chiến trường, bữa cơm giản dị ấy bỗng trở thành món ăn đong đầy ý nghĩa: sự sẻ chia, đồng cam cộng khổ, niềm tin vào ngày mai.

Thiên nhiên nơi đơn vị đóng quân còn ưu ái tặng cho họ những mẻ cá tự nhiên, giúp cải thiện bữa ăn và bổ sung thêm dinh dưỡng. Nhưng điều in sâu nhất trong ký ức chú lại không phải là những ngày có cá, mà là những ngày… không có muối.

“Nhiều khi hơn một tuần lễ không có muối. Rồi tới lúc có muối trở lại, lấy thịt luộc chấm muối mà ngon không tả nổi. Giờ kể lại mấy chú còn nhớ hoài,” chú xúc động nhắc.

Miếng thịt luộc bình thường, nhưng khi được chấm vào chút muối quý giá sau nhiều ngày thiếu thốn, lại trở nên ngọt lành đến khó quên. Đó là vị ngon của sự chờ đợi, của đồng đội chia nhau từng hạt muối, và của nghị lực vượt lên mọi thiếu thốn.

Thông điệp gửi gắm
Câu chuyện của chú Phạm Văn Tám là lát cắt chân thật về tinh thần “Bộ đội Cụ Hồ”: dù sống trong điều kiện gian khổ nhất vẫn giữ vững ý chí, biến khó khăn thành ký ức đẹp và thành sức mạnh để bước tiếp. Từ hạt bo bo, miếng thịt luộc đơn sơ đến vị mặn của muối – tất cả đã trở thành chứng nhân cho một thời không thể quên.

Đó là lời nhắc nhở đầy trân quý về thế hệ đi trước: những con người đã dùng sự kiên cường, hy sinh và lạc quan của mình để đổi lấy hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn