Vị ngọt thời hoa lửa
Trong ký ức của những người lính đi qua thời hoa lửa, hành trang họ mang ra trận không chỉ có ba lô, súng đạn, mà còn có cả hơi ấm của những mái nhà dột nát miền quê. Đêm trước ngày lên đường nhập ngũ của anh Sáu, gian nhà nhỏ dưới bóng tre làng bỗng lặng lẽ hơn thường lệ. Giữa những ngày đói kém, bom đạn bủa vây, mẹ anh đã gom góp những hạt gạo cuối cùng để nấu cho con trai một bát cơm trắng ngần, thơm nức.
Trong ánh đèn dầu leo lét, mẹ ân cần gắp miếng cá kho duy nhất còn lại vào bát con, giọng trầm ấm: – “Ăn đi con, ăn cho no để mai còn sức mà đánh giặc.”
Nhìn bát cơm trắng tinh khôi đối lập với đôi bàn tay gầy guộc, nứt nẻ của mẹ, anh Sáu nghẹn ngào, buông đũa: – “Con đi rồi… ở nhà mẹ lấy gì mà ăn?”
Mẹ nhìn anh, nở nụ cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh một niềm tin kiên định: – “Thằng ngốc này, miễn đất nước hòa bình, non sông liền một dải thì mẹ ăn rau ăn cháo cũng thấy vui lòng.”
Nhiều năm tháng trôi qua, anh Sáu gửi lại một phần xương máu nơi chiến trường khốc liệt, trở về làng với danh hiệu thương binh. Đi qua biết bao trận đánh rúng động lòng đất, điều đọng lại sâu sắc nhất trong tâm khảm người cựu binh già không phải là tiếng gầm rú của bom đạn, mà chính là vị ngọt vị bùi của bát cơm trắng đêm mưa tiễn biệt — bát cơm được nấu bằng cả cuộc đời hy sinh của mẹ



